<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[DUKU]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn]]></link>
        <description><![CDATA[hihi , ko bít mô tả gì @.@]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/07/20 21:47:38</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Công Thức Tâm Sinh Lý DUKU.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4569]]></link>
            <description><![CDATA[Sự Tự Tin + uẩn khúc Tự Ti + Sự đòi hỏi sự Tinh Tế của đối phương---&gt; NHẠY CẢM + TÌNH CẢM ----&gt; DỂ HIỂU LẦM + TÌNH CẢM+ CÁ TÍNH + Sự Thông Minh Suy DIễn-----&gt; Nhìn sự việc quan trọng hóa vấn đề + Sự Suy Diễn có tính sâu chuỗi rồi lại suy diễn + sự Tự Tin cố gắng gồng lên + Uẩn Khúc Tự Ti nỗi dậy mà không kềm chế được + Tình Cảm và sự đòi hỏi Tình Cảm + Cá Tính Mạnh + khả năng đối kháng(hay năng lực thích và có khả năng tự quyết định số phận)---&gt;Bùng Nổ MỐI QUAN HỆ.&nbsp;hehehe đây là Công Thức của Duku nghĩ và tạm đúc kết ra tối wa, wa những sự việc gần đây. Ai có những đức tính trên coi chừng dễ rơi vào kết quả này. Và thuốc trị bệnh là... tưởng tượng, đặt mình vào vị trí đối phương trong vòng 5phút. Rồi hãy quyết định mình sẽ làm gì?Thường thì khi rơi vào hoàn cảnh này tôi không không tính bằng phút mà hay tính bằng thời gian 1 điếu thuốc. Nếu như hút 1 điếu rồi băng khoăng chưa biết quyết định thế nào thì hút 1 điếu nữa. Mà vẫn băng khoăng thì đi tắm 1 cái. Nếu vẫn băng khoăng nữa thì biết là mình đã quá nhạy cảm và suy diễn quá xa rồi.&nbsp;Còn nếu mà hút 1 điếu thuốc mà vẫn thấy uất ức không 1 chút băng khoăn là sắp có chuyện xảy ra rồi.]]></description>
            <pubDate>2010/07/20 20:27:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Công Thức Tâm Sinh Lý DUKU.:4569]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[8 về dư luận]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4561]]></link>
            <description><![CDATA[Sáng nay đi uống cafe vô tình gặp Ngọc Khánh, ngồi 8, sau đó đọc bài báo về vụ Hà Hồ, nhớ máy hôm trước được Hoàng Thuỳ Linh tặng DVD. 2hôm trước Hằng heo rủ hôm nào cafe. Những người này chẳng liên quan đến nhau và các sự vụ mức độ và thể loại khác nhau... chỉ có là dư luận thể hiện sự tàn độc như nhau. &nbsp;Có những thứ ác mà ngta k biết mình đang ác... bởi vì 1 mũi kim của 1 con ong nhỏ k giết được người nhưng hàng trăm mũi thì có thể giết người... và cái độc đáo là mỗi mũi kiêm nhỏ k thấy mình là kẻ sát thủ.&nbsp;Cái lạ là ngta thấy mình thanh cao hơn khi tìm ra được cái gì có vẻ xấu hơn mình. Bởi vậy trong Bước Nhảy Hoàn Vũ tự nhiên tui có câu triết lý 3 xu... khi chị Sui bị vấp &quot;Nhiều Khi Tai Nạn của người này là niềm vui của người khác&quot;.Hôm nay có đọc wa bài của Cường đôla... cũng chẳng rành anh này, cũng nghe đồn đủ thứ, cũng có gặp vài lần và cũng lười giao du và nói chuyện. Nhưng đọc bài pvấn cũng chẳng hiểu anh ta trả lời phát xuất vì điều gì, nhưng ít ra văn hoá ứng xử trước công chúng về người iu của mình khá hơn nhiều lần 1 số đàn ông giới showbiz lên báo nói &quot;xấu&quot; phụ nữ mình đã từng liên quan. Tui cũng k hiểu nổi tại sao ngta lại có khả năng nói xấu ng mình đã từng iu, từng quan hệ.&nbsp;Người ta cứ nghĩ 1 người Văn Minh là biết làm gì đúng gì sai?Thật ra với tôi chuyện Đúng hay Sai nhiều khi nó cách nhau cũng mong manh.Tôi thích phim Juno tạm dịch là Dính Bầu. Kể về 1 cô gái 16 tuổi dính bầu... và bộ phim miêu tả cách cô sống sau sự kiện đó và những đối xử của người xung quanh... Ai chưa xem nên xem.Tôi nghĩ 1 cuộc sống văn minh ngoài chuyện mình nên làm gì đúng và né tránh cái sai thì cái Văn Minh hơn là khi ai đó gặp &nbsp;vấn đế nào đó họ phải xử lý như thế nào? phải vượt wa như thế nào? và Xã hội văn minh là 1 xã hội biết đối xử với những thời khắc quan trọng, người xung quanh như thế nào?]]></description>
            <pubDate>2010/06/03 12:20:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[8 về dư luận:4561]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sex - tiền - nghề nghiệp.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4553]]></link>
            <description><![CDATA[Đặt tựa giật gân, chứ đây chỉ là 1 bài pvấn thôi à. hahahaCâu hỏi phỏng vấn đạo diễn Nguyễn Quang Dũng (ANTG
cuối tháng) 

1.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Anh từng nói, diễn viên quyết định tới quá nửa thành công của một bộ
phim. Vậy anh chọn diễn viên theo tiêu chí nào? 

 &nbsp; 

Theo cảm tính là chính. Tức là khi họ diễn thử mình thấy giống nhân vật
trong trí tưởng tượng của mình, thấy hấp dẫn và qua cách làm việc hay tìm hiểu
mình tin người diễn viên đó có cách làm việc chuyên nghiệp (có trách nhiệm, tập
trung cao độ vào công việc).  

  

2.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Theo anh, thế nào là một diễn viên lý tưởng?  

Có tài năng diễn xuất, có ngoại hình làm người xem thú vị hay ưa nhìn
hay nổi bật dễ nhớ, có cách làm việc có trách nhiệm cao, chuyên nghiệp, may mắn
thì tiền lương không quá cao là quá tuyệt. Nếu lại&nbsp; nỗi tiếng nữa thì có thể gọi là lý tưởng. Nhưng thường thì
cái gọi là lý tưởng ít khi xảy ra. Có thể nói là Lý Tưởng là điều chúng ta cứ
tưởng là có lý nhưng thật sự thì chưa chắc như vậy.  

 &nbsp; 

3.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Có khi nào anh rơi vào tình trạng, phải chấp nhận những diễn viên là
“gà” của nhà sản xuất, dù biết diễn viên đó không hợp vai, và anh có những lựa
chọn khác tốt hơn? 

 &nbsp; 

Với tôi và từ đó đến bây giờ thì chưa bị trường hợp như vậy bao giờ. Lúc
nào nhà sản xuất cũng để cho tôi quyết định mọi việc về chuyên môn. 

 &nbsp; 

4.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Xem phim Việt Nam, đặc biệt là phim truyền hình, có cảm giác chỉ cần có
một người nói những câu thoại nào đó là đã thành diễn viên. Sự gượng gạo, vụng
về khá phổ biến. Thưa anh, có thể nghĩ đây là biểu hiện không lành mạnh trong
chọn diễn viên? 

 &nbsp; 

Hiện nay phim truyền hình số lượng nhiều mà người làm nghề thì chưa đào
tạo kịp nên xảy ra tình trạng nhiều phim và thiếu nhân sự, Tôi nghĩ không chỉ
riêng về diên viên mà còn nhiều bộ phận khác nữa chỉ có điều diễn viên họ xuất
hiện rõ nhất trên màn hình nên khán giả dể thấy nhất. 

 &nbsp; 

 &nbsp; 

5.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Có rất nhiều diễn viên nói, họ bị ăn chặn tiền cát sê. Có đạo diễn ngã
giá, nếu muốn nhận vai đó, phải chi cho đạo diễn ½ cát sê, thậm chí có đạo diễn
lấy toàn bộ cát sê của diễn viên và chấp nhận cho những gương mặt không xuất hiện
vào những vai chính. Tôi thấy điều này thật kinh khủng. Anh làm nghề, anh nghĩ
thế nào? 

 &nbsp; 

Tôi cũng thấy kinh khủng. Và tôi nghĩ ai cũng thấy vậy. Chuyện này xảy
ra khi các đạo diễn không đủ tài và đủ bản lĩnh để yêu cầu hay được nhận 1 khoảng
cát sê mà họ cảm thấy xứng đáng và họ thừa lòng tham để lấy tiền từ công sức của
người khác. Và những người diễn viên chấp nhận những chuyện như vậy thì họ cũng
không tự tin khả năng và thiếu bản lĩnh mới chấp nhận như vậy. Thật sự trước
đây khi còn cơ chế làm phim nhà nước tôi cũng nghe chuyện này, còn có đạo diễn
phải “đi cửa sau” với nhà sản xuất hoặc với các giám đốc hang phim để được làm
phim, và nghe nói đạo diễn cũng có ăn chặng diễn viên và tiền làm phim nữa, vì
cơ chế nhà nước là cào bằng tiền lương, tất cả đều rất thấp . Đến thời phim tư
nhân nếu bộ phận nào yếu kém làm ảnh hưởng đến chất lượng phim người ta sẽ
không mời nữa, ai làm tốt thì có quyền đòi hỏi tiền lương xứng đáng. Nếu chủ
phim họ thấy nhân sự đó là cần thiết, làm bộ phim tốt hơn và hiệu quả thì họ sẽ
trả công xứng đáng để có được người đó. Nếu không có phim tư nhân có lẽ tôi chắc
sẽ không làm phim và sẽ không sống nỗi bằng tiền làm phim đâu.&nbsp;&nbsp;  

 &nbsp; 

6.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Cách đây chưa lâu, có dư luận phản ánh có đạo diễn ngã giá thẳng với nữ
diễn viên về việc… lên giường để có vai. Nên gọi họ là đạo diễn hay gọi họ là
yêu râu xanh? Theo anh hiện tượng này có đáng lên án? 

 &nbsp; 

Người ta đã lên án rùm beng rồi đấy. Và xã hội đã hưởng ứng chuyện lên
án đó. 

 &nbsp; 

Riêng tôi thì nghĩ vầy: 

Trong phim có thể có cảnh sex vì điều đó có thể làm phim hấp dẫn hơn. 

Nhưng khi sex mà bàn về phim thì chắc là rất chán. Với tôi khi Sex phù hợp
với tình cảm hơn là chuyện phim hay công việc nào đó.  

 &nbsp; 

7.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Những diễn viên chấp nhận đổi tình, mất tiền để có một vai diễn, thưa
anh, có nên coi họ là bất tài? 

 &nbsp; 

Không. Tài diễn xuất&nbsp; - sex
– tiền không liên quan đến nhau. Tài năng người ta không mua được hay đánh đổi
được bằng bất cứ thứ gì cả. Tiền hay trao đổi bằng điều gì đó chỉ có thể tạo
nên cơ hội. Nhưng dù có nhiều cơ hội mà không có tài thì cũng chẳng gây được dấu
ấn gì. Nên bản lĩnh và niềm tin sẽ là thứ cần thiết trước khi người ta quyết định
làm gì và làm bằng cách nào?&nbsp; Làm
gì và làm bằng cách nào thì sau này họ sẽ có kết quả tương ứng với những gì họ
đã làm. Có thể gọi là nhân quả.  

 &nbsp; 

8.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nói điều này thật khó, nhưng anh có nghĩ rằng, một diễn viên xuất sắc, một
nghệ sỹ biểu diễn chân chính, thì luôn là một người hiểu biết và có lòng tự trọng
cao? 

 &nbsp; 

Với tôi đạo đức và tài năng thật sự là 2 vấn đề khác nhau, khi vào công
công việc tôi chỉ quan tâm đến khả năng và trách nhiệm của công việc của họ .
Tuy nhiên nghệ sỹ họ sống được là nhờ công chúng mà công chúng thì ngoài chuyện
quan tâm đến tác phẩm nghệ thuật họ còn bị chi phối bởi tình cảm hình tượng,
cách sống của nghệ sỹ ngoài đời nữa.&nbsp;
 

 &nbsp; 

9.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Có rất nhiều biểu hiện tiêu cực trong mối quan hệ của các đoàn làm phim.
Hiện tượng đạo diễn chọn diễn viên theo “cánh hẩu” cũng là một biểu hiện như thế.
Anh có nghĩ là đã đến lúc cần chấm dứt những điều này, mới mong có được một môi
trường làm việc chuyên nghiệp? 

 &nbsp; 

Thế giới ở các nền điện ảnh phát triển hàng đầu hình như cũng có những
hiện tượng này và điện ảnh cả 100năm nay cũng chẳng chấm dứt điều đó. Cái quan
trọng của ĐA là khán giả họ có thấy phim đó có hay hoặc không? Mỗi người có 1
cách chinh phục khán giả. Thường thì các bộ phim được đầu tư nghiêm túc, có nhiều
người tài năng, trách nhiệm cao và yêu nghề mới mong có 1 bộ phim khán giả để
ý. Và người làm phim để tồn tại và sống với nghề lâu dài thì họ thường là những
người tâm huyết, yêu nghề ở mức độ cao. Mà những người như vậy thường không dễ
dãi.  

 &nbsp; 

10.&nbsp;
Nếu một diễn viên đưa cho anh 100 triệu và nói muốn xin anh một vai
trong bộ phim sắp tới, anh sẽ trả lời họ thế nào? 

 &nbsp; 

100triệu tuy là số tiền không nhỏ nếu tự nhiên ta có, nhưng thiệt ra là
số quá ít so với lương tôi được nhận từ nhà sản xuất và được họ trao trọng
trách xài vài tỷ đầu tư của họ..Với tôi, 1 số tiền mà nó không đủ lớn để làm
người ta thay đổi cuộc đời thì chẳng có lý do gì ta phải vì nó mà làm ảnh hưởng&nbsp; niềm tin và tự trọng của mình. Nếu là ở
hàng triệu USD thì tôi sẽ mất ngủ nhiều ngày đây. Nhưng chắc ai có hàng triệu
USD thì họ đi xin vai diễn ở nền ĐAVN này làm gì đâu.  

 &nbsp; 

 &nbsp; 

11.&nbsp;
Xin anh chia sẻ những công việc sắp tới?  

Tôi đang chuẩn bị 1 cho 2
dự án phim Chân Dài Hành Động và Những Nụ Hôn Rực Rỡ phần 2 cho 2 năm sau.&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/05/25 12:45:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sex - tiền - nghề nghiệp.:4553]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Trả lời pvấn BƯỚC NHẢY....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4549]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay 1 ngày báo chí săn mình. hahaha...Nên sẳn post nguyên bài chưa biên tập cho ai có théc méc thì dể theo dõi đỡ vài phải đọc nhiều bài đã biên tập ý kiến của Giám Kháo &quot;phản diện&quot; này đây. hihihi.&nbsp;

Câu hỏi
phỏng vấn đạo
diễn Quang Dũng về cuộc
thi “Bước nhảy Hoàn vũ”:

-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi nhận
lời làm ban giám khảo cuộc thi, anh nắm
những tiêu chí cụ thể
để chấm điểm
thí sinh của cuộc thi này là gì?

Cuộc thi
có 2 Giám Khảo có chuyên môn
cao và 2 người ngoài chuyên
môn và khán giả sẽ bầu
chọn quyết định
50%. Nên với tôi sẽ đưa
bản điểm với
tiêu chí sự phát triển của
thí sinh qua từng vòng thi
và những thú vị khác như cảm
xúc hay ý tưởng của tiết mục.
Đây là 1 cuộc thi có 8 vòng,
tức là 1 cuộc thi đường dài nên với
tiêu chí này tôi nghĩ các nghệ
sỹ sẽ được
ũng hộ khi họ có gắng và có lúc gây áp lực
để cho những người “trên cơ”
không chủ quan và càng tìm
cách bức xa. 4 Giám Khảo có 4 cách nhìn tạo nên sự đa dạng,
kịch tính và khán giả họ
có quyền bảo vệ
người mình thích không chỉ là góp ý với BTC mà còn bằng hành động thiết thực hơn là nhắn tin để
bảo vệ điều
họ cho là xứng đáng.&nbsp; Tức
là cuộc thi có những yếu tố
: chuyên môn, cảm xúc, sự phát triển và tương
tác với khán giả.


-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Theo anh, ban giám khảo
chấm điểm phần thi của
thí sinh dựa trên kỹ thuật chuyên môn hay còn trên nhiều yếu
tố nào khác? 



Nếu người ta muốn đây là 1 cuộc
thi đặc tính chuyên môn thì
chắc đã mời 4 BGK là các vũ công hay biên đạo và không cần khán giả vote rồi.

Đây là 1 cuộc
thi có đòi hỏi chuyên môn
trong mức độ cơ
bản + sự thú vị của
các ngôi sao của các ngành
nghề khác tham gia họ sẽ
đem đến cảm xúc, tính cách của họ
để mang lại sự
thú vị cho người xem. Với tôi đây là cuộc
thi có nhiều ý nghĩa hơn 1 cuộc thi đấu
chuyên nghiệp.&nbsp; 



&nbsp;
-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhiều ý
kiến cho rằng, đêm thi thứ 4, Ngô Thanh Vân nhảy khá đẹp nhưng
điểm số lại
thua xa Siu Black,&nbsp; là một
thành viên giám khảo, anh có
thể cho biết ý kiến về
việc này?

Tôi rất
thích Ngô Thanh Vân. Nhưng
không phải vòng thi nào tôi
cũng thích chị ấy nhất. Chị
Sui Black không có những bước nhảy thật
chuẩn xác, hay 1 vóc dáng của 1 vũ công, nhưng chị ấy
đã làm cả khán phòng vỗ tay theo từng bước nhảy
của chị ấy.
Tôi nghĩ điều đó rất khó, kể cả
những người vũ công chuyên nghiệp. Và tôi nghĩ đôi khi chúng ta
cũng nên đề cao những cảm xúc như
vậy chứ không phải nhìn theo hướng
cứng nhắc cứ
bước đúng bước, đúng kỹ thuật
là hoàn thiện. Và chúng ta
có 8 vòng thi không tội gì
phải có áp dụng cứng nhắc
cho cả 8 vòng, cuộc thi đường dài nó phải
có cách nhìn khác so với 1
cuộc thi chỉ biểu
diễn 1 lần. &nbsp;&nbsp;&nbsp;

-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh nghĩ sao khi nhiều
khán giả cho rằng anh và các thành viên ban giám
khảo khác còn cho điểm dựa
trên sự cảm tính. Bản thân anh thì bị
nhận xét là quá ưu ái cho Lương Mạnh
Hải và Siu Black?


Khiêu vũ là 1 bộ môn nghệ thuật, tôi nghĩ cũng giống
như 1 bộ phim. Không cứ phải
đầu tư cao, kỹ
xão nhiều, hoành tráng, diễn viên đẹp không chê vào đâu được
thì đã chinh phục tất cả
trái tim người xem. Nghệ thuật đôi khi sự
chân thành mộc mạc cũng có thể đi vào trái tim người thưởng thức.&nbsp; Giá trị
nghệ thuật không có đúng - sai, không có
to hay nhỏ… mà quan trọng là làm
mình thú vị và cảm xúc hay không? và mỗi người đều có cách thể hiện cũng như tiếp
thu khác nhau.

-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước
quá nhiều ý kiến nhận xét chưa
đồng tình với ban giám khảo, anh nghĩ điều này tạo ra áp lực
gì cho bản thân anh cũng như các thành viên khác?


Tôi đã quen với áp lực rồi.
Khi bạn làm điều gì trước nhiều
công chúng, càng nhiều người quan tâm thì hiển nhiên cũng càng nhiều ý kiến trái chiều.&nbsp; Những
người chịu được
áp lực và vuợt qua được áp lực
thường có khả năng thành công hơn. 

&nbsp;
Em cám ơn anh nhiều!

Thanh Vân




&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/05/11 16:27:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Trả lời pvấn BƯỚC NHẢY....:4549]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Game mới. thử xem nào?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4542]]></link>
            <description><![CDATA[TRò Chơi Hấp dẫn mới.

Tình hình là thử dùng translate.google.com để dịch và thử nghiệm vài &nbsp;vài ca từ bài hát Việt Nam qua tiếng Anh và lại lấy từ tiếng Anh dịch ngược lại tiếng Việt.

Ước Gì- Võ Thiện Thanh.

Lời gốc.
Em đã sống những đêm trời có ánh trăng chiếu vàng
Em đã sống những đêm ngoài kia biển ru bờ cát
Ước gì anh ở đây giờ này
Ước gì anh cùng em chuyện trò
Cùng nhau nghe sóng xô ghềnh đá ngàn câu hát yên bình.

Việt - Anh translate.google.com
I lived there the night sky projector yellow moon
I lived out there the night the sea sand ru
I wish him here this time
I wish he and I talked
Together we hear waves thousands of questions bucket rock songs peace

Anh - Việt translate.google.com&nbsp;
Tôi sống ở đó chiếu bầu trời đêm trăng vàng
Tôi sống ra có đêm cát biển ru
Tôi muốn anh ta ở đây thời gian này
Tôi muốn ông và tôi đã nói chuyện
Cùng nhau chúng ta nghe sóng xô hàng ngàn câu hỏi bài hát rock hòa bình

Phôi Pha. Trịnh Công Sơn.

Lời Gốc.
Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

Việt - Anh translate.google.com
Ok go on
What street game
little green hair season
is sometimes
steps from the garden late on
who is very light foot
Titles soul years old.

Anh - Việt translate.google.com&nbsp;

Ok đi
Đường gì game
ít tóc màu xanh lá cây mùa
đôi khi
bước từ vườn vào cuối ngày
người là rất nhẹ chân
Nhan đề năm linh hồn cũ.

Tình cho giai nhân của Quốc Bảo.
Lời gốc.

Con trăng rất già mà còn hào hoa&nbsp;
Con sông rất già mà tuôn lượt là&nbsp;
Còn ta riêng ta còn em riêng em&nbsp;
Em rất buồn mà tình cứ ươm&nbsp;

Thân ta đã mòn mà lòng vẫn son&nbsp;
Con trăng rất tròn dù tình héo hon&nbsp;
Thương vẫn trọn chẳng oán không hờn

Việt - Anh translate.google.com

Very old white child, but also boasts flower
The river is very old, which in turn is flush
But we also own our own children children
I&#39;m very sad situation that every nursery
I&#39;ve worn that our body still lipstick
Son of a round moon love wilt though hon
Trade is not complete without resentment over

Anh - Việt translate.google.com&nbsp;

Rất con trắng cũ, mà còn tự hào hoa
Con sông này là rất cũ, mà lần lượt là tuôn ra
Nhưng chúng tôi cũng sở hữu trẻ em của chúng ta trẻ em
Tôi là tình hình rất buồn rằng mỗi vườn ươm
Tôi đã mòn mà cơ thể của chúng tôi vẫn còn son môi
Con trai của một tình yêu héo quanh mặt trăng mặc dù hon
Thương mại không phải là hoàn toàn không có sự bất mãn hơn]]></description>
            <pubDate>2010/04/27 14:23:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[Game mới. thử xem nào?:4542]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[japan]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=4531]]></link>
            <description><![CDATA[hehehe... tối thứ 7 ngày 27/3 sẽ lên máy bay đi Nhật 10 ngày.Ấy chà lại tốn 1 mớ tiền nữa òi.]]></description>
            <pubDate>2010/03/25 13:31:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[japan:4531]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[lại phong bì (TTVH)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=1226]]></link>
            <description><![CDATA[1. Tại sao
anh&nbsp;lại đưa chi tiết đòi phong bì vào phim?  

Bởi vì tôi
gặp vài trường họp như vậy rồi, thấy cũng khá hài hước. Tôi đưa lên phim cũng
như các báo cũng hay có những mục “châm biếm” của các ngành nghề khác khi có
vài điều tiêu cực đang xảy ra.&nbsp;&nbsp;
 

2. Anh có
lường được phản ứng dữ dội của nhà báo hay không?  

Không. Tôi
không nghĩ họ lại phản ứng đến vậy. Tôi chỉ nghĩ các nhà báo cũng giống như các
người đọc báo khi đọc truyện châm biếm hay biếm họa trên báo thường người ta chỉ
thấy vui, hoặc người ta thấy nhột nhột nếu có liên quan đến mình 1xíu, chứ ít
ai bức xúc quá những thứ “phong lông” châm biếm như vậy . Tôi cũng hơi bất ngờ
lại có nhiều người “nhạy cảm” và ít “những người thích đùa” như vậy.&nbsp;  

3. Anh nghĩ
thế nào khi quyết định &quot;phản pháo&quot; lại cuộc &quot;phản pháo&quot; của
nhà báo? 

Nhà báo họ
thường nói về người khác mỗi ngày, đúng có, sai có (cũng không ít), nói quá có…
họ ít nghĩ đến người bị họ nói như thế nào, người họ nói ít có cơ hội giải
thích hay biện luận với dư luận, bởi vì nhà báo có báo trong tay còn người
khác&nbsp; nếu có bức xúc cùng lắm chỉ tỏ
thái độ ở bàn café với 1 vài người. 

Tôi lên tiếng
bởi vì từ trước đến giờ đã im lặng. Thì bây giờ thử nói lại vài câu, làm vài
hành động để xem những người hay nói về người khác khi được nói lại thì họ phản
ứng như thế nào. Thế thôi. Đó là 1 cuộc trắc nghiệm. Và tôi thấy 1 điều thú vị
có rất nhiều người khi nói về người khác thì bắt người khác phải nghe và phải
tiếp nhận, khi họ bị nói lại thì họ lại shock.  

4. Anh nghĩ
gì về &quot;văn hóa phong bì&quot; ở VN trong cuộc sống hiện tại? 


Không thể nói là “văn hoá phong bì được” mà nên nói là “hiện tượng tiêu cực”.&nbsp; Vấn đề xảy ra&nbsp; có thể&nbsp; là nhuận
bút viết báo quá thấp. Khi đời sống thấp và người ta không sống thoải mái bằng
nghề được thường xảy ra tiêu cực và có những tiêu cực trở thành “chuyện bình
thường ở huyện”. Nên sinh ra có những người có khả năng&nbsp; có lòng người ta chán bỏ nghề, hoặc kiếm
sống chổ khác để “nuôi nghề chính”, hoặc nguy hiểm hơn là người ta chấp nhận sống
tiêu cực, và nguy hiểm hơn nữa là người ta thấy “dĩ nhiên là phải vậy”.  

Giống như
nhiều thời gian trước nghề làm phim với mức lương thấp quá&nbsp; cũng có hiện tượng ăn chặn tiền của các
bộ phận, ăn chặn lương của diễn viên hay mua bán vai ở 1 số người. Lúc đó tôi
thấy chán và kỳ quá nên nghĩ không sống bằng nghề làm phim được nên kiếm sống
chính bằng : phim quảng cáo, clip ca nhạc, event… lấy ngắn nuôi dài để&nbsp; bù có thể sống được 1 khoảng thời gian
làm phim,&nbsp; 2 phim đầu tay Con Gà Trống
và Hồn Trương Ba, lúc đó tôi phải “cày show” để có thể sống và dự trữ đủ 1 khoảng
thời gian tập trung 1 thời gian dài&nbsp;
làm phim mà không phải chi phối làm sao để sống.&nbsp; Sau này may mắn có hãng phim tư nhân
người ta trả lương cao cho những người mà họ thấy quan trọng và giờ đây tôi đủ
sống 1 cách thoải mái bằng tiền lương đạo diễn mà không nhất thiết phải làm việc
khác để nuôi nghề chính.&nbsp; Khi đủ sống
bằng nghề nghiệp chính thì tôi được tập trung hơn và làm tốt công việc của mình
hơn.  

Tôi nghĩ
báo chí cũng bắt đầu nên trả công xứng đáng cho những người làm tốt, để những
người có khả năng họ sống được 1 cách thoải mái để có thể viết công tâm và
trách nhiệm với nghề mình, họ có thể trau dồi và tìm hiểu nhiều hơn vấn đề mà họ
viết. Nếu 1 ngành nghề mà người ta đủ sống thoải mái bằng đúng chuyên môn thì đầu
vào của nghề đó cũng thu hút&nbsp; nhiều
người có khả năng hơn.  

Khi nói về
tiền người ta thường có cảm giác thấy tầm thường. Tiền chẳng có tội gì cả, có tội
hay không là cách kiếm ra nó.  

 &nbsp; 

 &nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/03/23 00:52:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[lại phong bì (TTVH):1226]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Trả nợ.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=1221]]></link>
            <description><![CDATA[NHỮNG NỤ HÔN GỰC GỠ. đạt ngưỡng 20tỉ òi. hihihi... báo chí cứ lấy số liệu của phim từ hồi mùng 8tết 14tỉ hoài &nbsp;Ra DVD òi. Hôm wa check doanh thủ ở rạp k bị giảm so với trước khi ra DVD. yeah. Cứ thế giữ phong độ là ngon, cái phim NNHRR này được cái giống Nụ Hôn Thần Chết không làm ầm ầm như GCTC mà nó dai dẳn. Ở thị trường các phim HQ, HK vẫn ra DVD và vẫn chiếu, thiệt ra 2 đối tượng khác nhau k ảnh hưởng. Vì thiệt ra xem rạp vẫn đã hơn. Hy vọng NNHRR sẽ được vậy thời gian nữa, nếu ra sớm đĩa xịn bán được và không ảnh hưởng doanh thu phòng chiếu lớn ở vòng sau này thì tương lai khán giả sẽ có đĩa sớm để xem. CÔng nhận nể phục BHD dám liều thử nghiệm cái vụ phát hành DVD liền sau vòng chiếu sàigòn, trong khi từ trước đến giờ nhà sản xuất nào cũng ngại ra DVD là sợ k bán vé được. Khi nhà sản xuất hỏi mình có nên DVD sớm k? thiệt tình mình cũng nói là &quot;cứ làm sao mà tốt cho nhà sản xuất thì làm&quot;... hehehe dù là rất muốn ra DVD sớm vì sẽ có nhiều người được xem phim hơn. Nhà sản xuất nói câu tỉnh queo &quot;nhưng mà ra DVD sớm thì tốt cho diễn viên vì nhiều người xem được, với cũng lời òi thử 1 năm xem ra sao? &quot;. yeah... nể phục. Sau DDVN dzià sàigòn tổ chức tiệc cám ơn khán giả nữa. hiihi... sẽ bán ghế ĐD của mình và vài thứ của phim để mở màn ũng hộ quỹ cho SV đạo diễn. Đang rũ thêm vài người nữa để tạo được 1 cái quỹ hằng năm. Coi như sự chia sẻ của các thế hệ với nhau. Muốn lập 1 cái quỹ này vì nhớ hồi đó mình làm bài tốt nghiệp thì xin tiền &quot;bà già&quot; cả 10chai... bà già cũng tiết kiệm đâu đó cho được. Còn chú Đãng chạy lanh quanh chụp hình cũng làm được tốt nghiệp thủ khoa với kinh 3 hay 5 chai gì đó k nhớ. Nghĩ lại nếu hồi xưa có ai chia sẻ ũng hộ mình, thì có thể trả lại tiền cho bà già òi... hay chú Đãng k phải chạy lăng quăng mượn nợ òi. Bây giờ chỉ cần 1% thu nhập 1 năm của mình là có thể tài trợ cho bài tốt nghiệp ngang với kinh phí tốt ngiệp của mình òi. Nếu có vài người tham gia nữa thì góp gió &quot;hiu hiu&quot; thành gió &quot;thoang thoảng&quot; cho thế hệ sau òi.&nbsp;Thiệt ra cái chính là ĐAVN từ đó đến giờ các thế hệ không có chia sẻ với nhau nhiều... &nbsp;mình thì may mắn hơn được nhiều ng đi trước như anh Trinh Hoan, Nguyễn Tranh, Anh Tống Thành Vinh... đãi cafe chỉ kinh nghiệm và giới thiệu show đi làm, còn đi làm chùa hổ trợ mình nữa. Nên chỉ nghĩ rằng mình được người ta giúp, thì chắc là mình khó trả nợ được họ òi, nên nghĩ là làm được gì cho thế hệ sau thì làm coi như trả nợ những người giúp mình. &nbsp;Vậy thôi.&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/03/15 14:45:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Trả nợ.:1221]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[NHỮNG NỤ HÔN RỰC RỠ được giải Hoà Bình]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=1203]]></link>
            <description><![CDATA[Theo tin hành lan của Liên Hiệp Quốc. GIẢI CÁNH DIỀU VÀNG năm nay Bộ phim Những NỤ Hôn Rực Rỡ sẽ được trao giải BỘ PHIM ĐƯỢC BÁO CHÍ YÊU THÍCH NHẤT trong lịch sử ĐAVN. Với giải thưởng này sẽ đem lại tình đoàn kết sâu sắc, nhờ vậy Ban Tổ Chức Liên Hoan Phim Cánh Diều Vàng có thể được đề cử giải NOBEL vì sự nghiệp hoà bình. Nếu BTC giải nobel có ý định nhận phong bì thì + với việc làm tương đối có ý nghĩa của BTC CDV thì có thể giải thưởng NOBEL sẽ lần đầu tiên có mặt tại VN.&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/02/21 17:41:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[NHỮNG NỤ HÔN RỰC RỠ được giải Hoà Bình:1203]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[NHÀ BÁO TRONG NNHRR - EM LÀ AI?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/dungkhungvn/article?mid=1158]]></link>
            <description><![CDATA[Đây là 1 đoạn chat của 1 nhà báo với nhân viên BHD về việc Trong phim NHỮNG NỤ HÔN RỰC RỠ &nbsp;có đá đểu nhà báo.&nbsp;Nhà báo thường phê bình chúng tôi, không thông minh, không sâu sắc, k yêu nghề.Tôi không biết nhà báo này nghĩ gì mà chat với nhân viên của cty BHD đơn vì sản xuất NNHRR như vầy.&nbsp;1 sự thú nhận? hay 1 sự hâm doạ? hay 1 sự hớ hên?&nbsp;(1 phóng viên)&nbsp;NNHRR duoc chửi suốt bữa giờHahhaha &nbsp; &nbsp;(nhân viên BHD)ủa có gì đâucó khen phải có chê chứ &nbsp;&nbsp;(1 phóng viên)&nbsp;ủa, ko lẽ chửi cho mài nghechửi là BHD ko bao giờ có xu lẻ nào cho phong vienmà đem chuyen phong bì len phim chui nguoi tacả năm toàn đăng ko chochưa kể may pv tham gia phim nói là luc way ko có câu thoại đóphim dang thong tin truoc cho thien ha đón coi, bán quang cao, ra rạp lời tiền tỉ trong khi ko tốn phí pr gì sao ko kểmà chỉ đi kể có mấy xu lẻ phongbìbôi nhọ cả 1 hệ thống nghề nghiep tới 80 trieu dân &nbsp;(nhân viên BHD)Có nghe câu Con Sâu Làm Rầu Nồi Canh bao giờ chưa? &nbsp;&nbsp;(1 phóng viên)&nbsp;tin nhắn chuyền sms&quot;nếu ai làm báo còn chut si dien và liem sỉ thì dep ngay mọi thong tin về NNHRR&quot;bik chưa &nbsp; &nbsp;(nhân viên BHD)Không phải phóng viên nhà báo nên tất nhiên không nhận được tin nhắn này! Hì hì... &nbsp; &nbsp;&nbsp;(1 phóng viên)&nbsp;chỉ là BHD sẽ rat duoc lợi đường media báo chí trong năm tới thuichứ còn khán giả coi thì cứ coimẹ ơitao nói nãy giờmày nghĩ tao đang nói gì &nbsp; &nbsp;(nhân viên BHD)Đâu nghĩ gì đâu, chỉ nghĩ đúng với những gì con chữ trên đoạn chat thể hiện.&nbsp;(1 phóng viên)&nbsp;ack ackthuihem nói nữabắt đầu zống Ung Hoang Phuc roài.nice sunday-------------Tôi chả hiểu nỗi cái quan niệm của 1 số pviên về PR. PR tức là phải có &quot;phong bì&quot; cho nhà báo?Tôi cũng chả hiểu pviên nói chuyện đăng báo là chuyện &quot;cho không&quot;?&nbsp;Còn cái tin nhắn của 1 pviên nào đó nhắn cho các pviên khác cái câu sau khi xem xong cảnh nhà báo của phim NNHRR&nbsp;&quot;nếu ai làm báo còn chut si dien và liem sỉ thì dep ngay mọi thong tin về NNHRR&quot;tôi ngĩ cái cô pviên này quan niệm về si diện &amp; &nbsp;liêm sỉ cũng có vấn đề. &nbsp;Có lẽ báo chí đã quen nói về người khác rồi, quen shock người ta rồi, quen phán xét người khác trước công chúng rồi... nên bây giờ khi bị người ta nói lại thì lại shock.nếu so những gì NNHRR nói về báo chí với báo chí đã từng nói về người khác thì nó chỉ nhỏ bằng 1/tỷ.&nbsp;Còn&nbsp;NNHRR&nbsp;có&nbsp;nói&nbsp;quá về báo chí hay không thì chắc đọc đoạn chat ở trên đã hiểu. Dĩ nhiên nghề nào cũng vậy, môi trường nào cũng vậy, có người này có người kia.&nbsp;Thiệt tình lúc tôi làm đoạn nhà báo trong phim cũng đùa đùa cho nó vui, cho nó được sướng 1 lần cùng những anh em đồng ngiệp đã bị quá nhiều áp từ báo chí... và hiếm khi được nói lại điều gì với báo chí... nên tôi cứ &quot;đá&quot; chung chung cho vui chứ cũng chẳng ác ý nhắc đến cá nhân nào, không ngờ nó lại có 1 hiểu quả mạnh đến 1 vài pviên như vầy.Và những cá nhân làm hình tượng báo chí &quot;xấu&quot; trong mắt tôi để tôi phải bức xúc tạo dựng thành những đoạn trên phim và đã làm nhiều người trong giới và khán giả thích thú, vỗ tay bắt đầu lộ diện... và từ từ họ sẽ tự &quot;điểm danh&quot; thôi.&nbsp;Tôi đã sửa và dấu tên pviên vì này, vì nhân viên của BHD vừa năn nỉ. Và pviên này nói là &quot;có thể mất việc về vụ này&quot;. Ok. Ai cũng phải sống và làm việc, không ai hoàn hảo hết như phim GCTC đã nói, và cũng k triệt đường của ai hết. Tôi biết dù có sửa tên hay không thì cũng sẽ có 1 cuộc vận động của pviên &quot;đối xử&quot; lại với tôi. Nhưng thôi trước đây họ cũng đã từng đánh tơi bời. và biết k có cuộc này, thì mình cũng vẫn thường bị me.Mục đích bài này của tôi chỉ muốn pviên biết là khi nhận định gì về người khác, cũng nên hiểu cảm giác của người ta và hậu quả của người ta. Đừng có muốn viết gì viết. Khi họ (pviên) bị đặt vào hoàn cảnh đó họ sẽ hiểu những gì họ đã làm với người khác. Vậy thôi.]]></description>
            <pubDate>2010/01/31 15:48:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[NHÀ BÁO TRONG NNHRR - EM LÀ AI?:1158]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu May 17 02:00:44 HKT 2012 -->

