<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Bố cu Hưng]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien]]></link>
        <description><![CDATA[Cuộc sống đẹp quá!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2012/04/04 15:16:08</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[KIÊNG CỮ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2862]]></link>
            <description><![CDATA[- Nếu bạn muốn ăn thịt chó vào ngày rằm, hãy chắc chắn rằng đó là thịt cuả một con chó ăn chay.  - Nếu muốn ăn thịt ruà mà không sợ chậm đường thăng tiến, hãy bảo chủ quán dọn cho bạn con ruà từng chiến thắng trong cuộc chạy đua với con thỏ....  - Nếu muốn tán tỉnh cô gái đẹp nhất công ty, hãy chắc chắn rằng đó không phải là cô gái mà...sếp cũng muốn tán!   ....  (Theo sách “100 bí kíp để thành đạt”, Bố cu Hưng biên soạn)]]></description>
            <pubDate>2012/04/04 15:04:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[KIÊNG CỮ:2862]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[RÈN TÍNH KIÊN NHẪN ĐỂ THÀNH ĐẠT]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2858]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Có anh nọ siêng năng chăm chỉ, tú tài cử nhơn toàn bằng thiệt, giỏi chưa hơn ai nhưng cũng không đến mức ngu dốt như một số quan lại. Vậy mà ì ạch tuổi ngoài 40 vẫn chưa ra ông ra thằng gì. Vẫn là chuyên viên văn phòng. Bụt thấy vậy thương lắm, bèn báo mộng:...- Con có số làm quan, nhưng vì thiếu tính kiên nhẫn nên lận đận. Con phải rèn luyện tính kiên nhẫn mới được!  Anh xin Bụt: Có cách nào để rèn tính kiên nhẫn, xin Bụt chỉ giúp. Bụt cười vuốt chòm râu, nói :- Dễ lắm, chỉ cần con mở kênh trong nước xem ba tập phim hành động của Việt Nam mà đừng có chửi thề, xem như là đã rèn được đức tính ấy.  Anh dập đầu lạy tạ, nguyện làm theo lời chỉ dạy, dù có mất bao lâu chăng nữa. Giấc mơ ấy cách đây mười mấy năm. Hôm qua anh ấy vừa mời Bố cu đi nhậu bia vỉa hè. Hỏi hôm nay làm gì có tiền mà rủ, tưởng anh lên quan, nhớ giấc mơ ngày xưa anh kể nên định chúc mừng.   Anh đưa cho xem cái phong bì: Công đoàn cơ quan tặng Đồng chí nhân viên Nguyễn văn X nhân dịp đồng chí nghỉ hưu!]]></description>
            <pubDate>2012/03/31 10:16:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[RÈN TÍNH KIÊN NHẪN ĐỂ THÀNH ĐẠT:2858]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ĐỪNG BẮT ANH VƯƠN PHẢI... BẤT KHUẤT]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2853]]></link>
            <description><![CDATA[Chuyện anh Vươn thì nhiều
người viết. Mình thì không, vì cái gì nói được trên báo hết rồi thì viết trên
blog làm gì. 

&nbsp;&nbsp;Nhưng gần đây, nhiều người
bàn quá, mong anh ấy sẽ thế này thế kia. Mà thực ra mình tin anh ấy chỉ muôn về
nhà sớm. Mình đi còm trên blog thiên hạ mãi, cũng ngứa. Mình thấy thế này:&nbsp; 

Có những chuyện người phạm
tội không biết nhưng luật bắt buộc phải biết. Dựa trên nền tảng: cái gì bất
thường, gây hại cho người khác thì cái ấy trái luật. Vì thế một ông nông dân mù
chữ nếu cầm dao đâm người, cầm gậy đánh người gây thương tích trên 10%, dùng
lửa đốt nhà… thì cũng không vì cái sự không biết ấy mà thành vô tội. 

Vì thế, việc súng hoa cải bắn
thẳng ở cự ly gần và kíp nổ cài dưới bình gas có phải là vũ khí không, nghĩ,
không nên cãi. Dao không là vũ khí trong tay bà nội trợ, nhưng nó là hung khí
trong tay thằng Luyện. Ô tô không là vũ khí, nhưng là nguồn nguy hiểm cao độ…
Súng hoa cải thì rõ là vũ khí rồi, vì nó không phải đồ chơi hay công cụ lao động,
chỉ có điều nó không phải là “vũkhí quân dụng” thôi 

Về việc chuyển vụ án qua Tòa
quân sự: Mấu chốt là trong lực lượng cưỡng chế có cảquân nhân (cái này các bác
xem Bộ Luật tốtụng hình; Điều 3 Pháp lệnh Tổ chức Tòa
án quân sự; và thông tư Liên tịch số 01/2005). Nhưng nôm na, khi người
phạm tội hoặc bị cáo là quân nhân tại ngũ,hoặc khách thể bị xâm hại là quân
đội, thì cơ quan điều tra hình sự của quânđội, VKS quân sự, tòa án quân sự có
quyền thụ lý giải quyết. Trong vụ án này có chồng lấn về mặt khách thể bị xâm
hại nên đề nghị của LS Hùng là có cơ sở.Cho dù anh Vươn chống lại một
lực lượng làm chuyện sai trái, thì cái đó cũng chỉ có thể xem như tình tiết
giảm nhẹ. Mà cái đó Thủ tướng đã yêu cầu (công an) và kiến nghị (Tòa, Viện) trước
rồi. Theo đó, vận dụng tối đa những tình tiết giảm nhẹ khi định khung hình phạt
(còn tình tiêt định tội thì dĩ nhiên Thủ tướng chả dại yêu cầu).Theo mình &nbsp;vai trò của Luật sư trong vụ này mang tính
biểu tượng là chính. Vụ này cần luật sư “hiểu biết tình thế” hơn là giỏi chuyên
môn, dĩ nhiên đừng quá dở. Bởi lẽ:-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Về pháp lý, vụ án
hình sự này không phức tạp lằng nhằng như vụ án hành chính về quyết định thu
hồi đất trước kia. 

&nbsp;&nbsp;-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Về thông tin: Tất
cả các góc cạnh, ngóc ngách pháp lý, nhân thân bị cáo, hoàn cảnh phạm tội,
thiệt hại đôi bên, dư luận xã hội, tình hình chính trị… chả còn sót cái gì bí
mật, &nbsp;bởi ti tỉ báo lẫn blog các lề đưa
dày đặc. Vì thế chắc chắn không có chuyện tòa bưng bít hay cố ý xử sai. Không
ai nạp đạn cho đứa khác bắn mình, nữa là nạp đạn cho nó bắn vào hệ thống chính
trị. Nếu có chỉ đạo, thì những chỉ đạo ấy cho dù yêu cầu “nghiêm khắc”, vẫn là
có lợi cho anh Vươn. Hiểu thế! 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Sự có mặt của
luật sư Hùng là cực kỳ có lợi cho cả anh Vươn và chính quyền vì tác dụng “an
thần”: Luật sư do bị cáo chọn, chứng tỏ được sự dân chủ của tố tụng; nó giúp bị
cáo an tâm và người dân cũng thấy thỏa đáng. 

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Khi ra tòa, việc
bị cáo phạm tội gì, không quan trọng bằng việc bị xử bao nhiêu năm tù. Trong nhiều
vụ tranh châp tội danh, rất có thể luật sư bất chấp sự phản đồi của thân nhân
bị cáo, đề nghị xử tội giết người thay vì cố ý gây thương tích. Bởi giết người
ở khung căn bản chỉ tù dăm mười năm; nhưng nếu là tội cố ý gây thương tích ở
khung 4 thì có thể ở chung thân 

Vì vậy, cái giỏi của luật sư
bây giờ không phải là viện dẫn điều này luật kia, không phải chuyện chuyên môn,
mà làm sao điều hòa nhiệt độ được. Khi tiết trời mát mẻ thì người ta dễ hòa
thuận. Thân chủ, vì thế, sẽ có lợi nhất. Và như thế mới đúng lương tâm luật sư.
Dù rằng, một phiên tòa mát mẻ hòa thuận thì thường không có gì gay cấn để báo
chí lẫn blog nhắc đến . 

Cũng không nên bắt anh Vươn
phải có một vai trò gì, một tuyên bố gì “bất khuất”. Chính quyên sai thì đã (phải)
nhận sai, còn anh ấy đã làm thế mà còn bất khuất thì chỉ khổ thân. Có thể blog
có nhiều cái để viết, nhưng các entry sẽ có giá trị bằng những năm xa vợ con
của anh ấy. &nbsp;Anh ấy muốn về nhà với vợ
con, muốn được canh tác trên cái đầm ấy. Anh ấy không nghĩ đến sứ mệnh gì cao
cả như chúng ta gán ghép. &nbsp; 

&nbsp;&nbsp;Hãy để anh ấy làm một nông
dân cần cù, chất phác, có thể dốt luật, nhưng có nghĩa tình và thích làm giàu,
và không bao giờ dùng súng hoa cải nữa. Thế thôi!]]></description>
            <pubDate>2012/03/15 16:44:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[ĐỪNG BẮT ANH VƯƠN PHẢI... BẤT KHUẤT:2853]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Anh Ngọc Trường]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2850]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;Biết anh hồi lũ lụt 1999, khi cùng cả đám nhà báo  vạ vật ở sân bay Vinh chờ quá giang trực thăng vào Huế.   Anh ốm nhách, nhiều râu, ăn nói như giang hồ nhưng hiền lành, vác một ba lô lỉnh kỉnh máy móc. Là phóng viên ảnh thể thao nhưng cơ quan kẹt người nên cử đi làm lũ lụt....  Sáng hôm sau mình đi Phú Vang, anh Trường vác máy qua Gia Hội. Mình xài máy phim, Trường có máy kỹ thuật số. Về khách sạn Lê Lợi, anh đổ ra máy tính một đống ảnh: Thích tấm nào thì chọn đi Hiển. Anh cho mày! Ngày sau, và ngày sau nữa. Cứ về khách sạn là đổ ảnh ra: thích tấm nào thì chọn đi, Hiển!  Về Hà Nội mình alo rủ anh đi nhậu, rồi gửi nhuận ảnh. Bị anh mắng té tát: mày có hai cái ngu, thứ nhất, khi tao cho mày ảnh, thì mày không được ghi là ảnh Ngọc Trường- Thông tấn xã Việt Nam. Tao bị ban ảnh kỷ luật về cái tội là phóng viên ảnh duy nhất vào Huế mà lại đi bán ảnh cho báo khác. Thứ hai mày là cái thằng PV thường trú ở trọ vạ vật Hà Nội mà lại còn sĩ, đưa lại nhuận ảnh cho tao làm gì. Rồi anh em lại kéo ra bia hơi Ngọc Hà, say tới khuya  Thấy anh hào sảng, đi mô tô, tưởng anh giàu. Hôm sau ghé nhà mới biết, hơn 10m2 sàn với cái gác xép, vợ là huấn luyện viên thể thao, cả hai nghèo xác.  Mấy năm gần đây, đi HN lần nào cũng vội vội vàng vàng, thay mấy lần điện thoại, mất luôn số anh. Công việc không mấy liên quan đến nhau nữa, quên mất. Có lần anh gọi vào máy cơ quan: tao cũng mất số của mày rồi. Cho lại số, rồi lại mất máy, rồi lại quên  Tôi nay trực, duyệt bài: Vĩnh biệt hai tay máy thể thao, mới biết anh mất sáng nay.  Mình tệ thật! Có những thứ chả bao giờ kịp làm! Ngay cả chuyện thăm nhau một lần.  * Anh Trường nhiều râu ngồi hàng đầu, bên phải]]></description>
            <pubDate>2012/02/24 23:35:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh Ngọc Trường:2850]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ai chuyên nghiệp?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2844]]></link>
            <description><![CDATA[Tôi nghĩ lãnh đạo ở Hải Phòng và Tiên Lãng có lẽ nên học mấy anh thợ lái máy 
xúc phá nhà ông Vươn. Trước đó, khi phóng viên liên lạc, họ dứt khoát không trả 
lời, nói rằng &quot;chúng tôi chẳng liên quan gì đến các ông&quot;. Nhưng đến lúc buộc 
phải lên tiếng, ông chủ đầm được chính quyền &quot;nhờ&quot;  thuê máy xúc, đã gọi hai 
nhân viên lái máy xúc đến, và họ cùng đọc theo tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, và không 
nói thêm gì nữa. Một cách ứng xử với truyền thông cực kỳ chuyên nghiệp.
Hơn nữa, ông Kết lại chọn địa điểm họp báo là chính cái đầm của anh ta, nơi 
anh ta làm chủ cuộc chơi. Tôi theo dõi, và có thế thấy đó là điểm sáng duy nhất 
của Hải Phòng liên quan đến cách thức quản lý một cuộc khủng hoảng truyền 
thông.PHẠM QUANG VINH(theo tuần việt nam) ]]></description>
            <pubDate>2012/02/17 14:08:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ai chuyên nghiệp?:2844]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thực ra đây là hòn đá]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2840]]></link>
            <description><![CDATA[Ảnh do kỹ sư Phạm Văn Xiêm, phòng Du lịch Khu Bảo tồn thiên nhiên Núi Chúa (Ninh Thuận) chụp ở rừng Núi Chúa, share cho Bố cu Hưng.]]></description>
            <pubDate>2012/02/16 15:15:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thực ra đây là hòn đá:2840]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lưu ý trong ngày Valentine]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2838]]></link>
            <description><![CDATA[

MỘT SỐ MẪU TIN NHẮN
14-2

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nếu không có em, anh sẽ không biết trên đời này có một
màu sắc gọi là màu Tím ( gửi cho cô hay quàng khăn tím).

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Nếu Hà Nội không có em, anh sẽ không biết trên đời này
có một thành phố mang tên ấy (gửi cho cô ở HN).

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Anh chưa bao giờ nghĩ ở Mẫu Sơn có băng giá hay tuyết
rơi, vì nghĩ về quê em, trái tim anh luôn được sưởi ấm ( gửi cho cô ở Lạng Sơn)

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Em có&nbsp; tin rằng
trước khi gặp em, anh chưa hề được sống? ( gửi cho cô chỉ gặp một lần rồi
thôi).

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tối nay anh về muộn, cơ quan dạo này lắm việc quá! (
tin nhắn gửi cho vợ)

MỘT SỐ LƯU Ý:

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không gửi tin hay tặng quà cho những cô quen nhau. Phụ
nữ là chúa hay khoe, dù là khoe kín hay khoe hở hay khoe nửa kín nửa hở. Họ mà
khoe với nhau thì toi công.

-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không tặng thơ ( cái này Gió Lào lưu ý), vì cỡ tuổi nào
đó, người ta không nghĩ thêm được tứ mới, có khi bạn sẽ tặng đúng bài thơ năm
ngoái mà không hay.]]></description>
            <pubDate>2012/02/13 18:24:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lưu ý trong ngày Valentine:2838]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cái mất lớn nhất]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2833]]></link>
            <description><![CDATA[

Hành vi chống người thi hành công vụ có tổ
chức ở Tiên Lãng phải được nghiêm trị. Nhưng, nếu chỉ nhìn thấy hành vi phạm
tội mà bỏ qua những mâu thuẫn, ẩn ức là nguyên nhân khiến anh Vươn thực hiện
hành vi ấy thì xã hội không thể phòng ngừa những vụ khác tương tự.

Người dân xã
Vinh Quang coi anh Vươn là tấm gương về sự cần cù, ý chí khuất phục thiên
nhiên. Họ coi anh là người hùng khi làm được điều mà như ông cựu bí thư nói,
Nhà nước còn không làm được. Con đê và khu rừng sú vẹt lấn sóng của anh thành
bức tường ngăn bão cho làng. Anh đã đổ mồ hôi, đổ máu, đổ hết khát vọng cuộc
đời, hết tài sản gia đình vào đấy mà chưa thu lại vốn. Không biết ông chánh Văn
phòng UBND huyện Tiên Lãng nghĩ sao khi phát biểu với báo chí rằng anh Vươn
không giúp ích gì được cho xã hội mà chỉ mưu lợi bản thân, dù riêng việc đổ sức
mưu lợi bản thân một cách lương thiện cũng là điều rất đáng trân trọng.

Khi UBND
huyện thu hồi đất, anh Vươn khởi kiện, bị TAND huyện xử bác đơn, anh đã kháng
cáo. Cấp phúc thẩm đã tạo điều kiện cho các đương sự thỏa thuận: nếu anh Vươn
rút đơn huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất. Khi anh tin tưởng rút đơn, vụ án được
đình chỉ, lúc này huyện ra quyết định thu hồi .

Trả lời về
sự bất nhất này, chánh án TAND TP Hải Phòng nói biên bản thỏa thuận không có
giá trị pháp lý.

Người dân
không thể rành rẽ luật như chính quyền. Anh Vươn đã rút đơn với niềm tin sẽ lại
được canh tác trên mảnh đất mà cả gia đình họ tộc mấy mươi năm khai khẩn, như
chính quyền đã hứa. Khi huyện quay lưng với lời hứa, niềm tin ấy sụp đổ, anh
Vươn mất hết gia sản lẫn hy vọng làm ăn trả nợ nần.

Hành vi bắn
người thi hành công vụ khiến anh Vươn và gia đình mình mất luôn cả tương lai.
Còn với chính quyền, sự quay lưng với lời hứa có thể giúp họ lấy được khu đầm
nhưng cái mất lớn nhất là lòng tin của dân chúng.ĐỨC HIỂN

]]></description>
            <pubDate>2012/01/12 11:29:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cái mất lớn nhất:2833]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[XE CUB 78 GIÁ 60 CÂY VÀNG]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2829]]></link>
            <description><![CDATA[
Ông N ở huyện Xuân Lộc Đồng Nai có chiếc xe cub78, giới sưả xe đánh giá chừng 1 triêụ. Thế nhưng hai tháng nay có hàng trăm đại gia ở Sài Gòn về hỏi mua. Có người trả 1 tỷ, người trả 2 tỷ nhưng ông không bán.Hôm kia có ông M, một chủ tịch ngân hàng tới trả 3,4 tỷ đồng, tương đương 60 cây vàng, nhưng ông N vẫn không bán.... Ai cũng thắc mắc không biết sao cái xe cùi mà bao nhiều người sẵn sàng mua giá trên trời, mà sao ông N vẫn không bán.Ông N nói giá nào cũng không bán, vì ông sắp cưới vợ thứ 5.Và bốn bà trước, cứ sống với ông chừng 5 năm, thì buổi sáng nọ cỡi chiếc cub 78 này đi chợ, đều bị té xe mà chết!]]></description>
            <pubDate>2011/12/26 12:02:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[XE CUB 78 GIÁ 60 CÂY VÀNG:2829]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[NHÌN HÌNH ĐỂ GIẢM ĐAU?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/nhabaoduchien/article?mid=2826]]></link>
            <description><![CDATA[
Thời gian có nhiều vấn đề kì diệu mà khoa học sẽ còn nghiên cứu miết thôi. Hôm trước, báo Tuổi Trẻ Cuối tuần có bài “Nhìn ảnh người yêu để giảm đau”. Theo đó người nào đang bị đau các loại mà nhìn ảnh người yêu thì thấy đỡ nhiều....Tuy nhiên cái nghiên cứu ấy không chỉ ra rằng hai mươi năm sau nếu nhìn ảnh của người yêu (đã cưới làm vợ)rồi so sánh với hiện tại thì sao. Mình nghĩ nhiều ông sẽ thấy đau hơn, có khi còn tai biến hoặc đột quỵ. Vì vậy khoa học cũng hững hờ lắm, không có đi tới cùng cái gì cả.]]></description>
            <pubDate>2011/12/17 14:09:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[NHÌN HÌNH ĐỂ GIẢM ĐAU?:2826]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Mon May 21 17:55:32 HKT 2012 -->

