Hôm nay đang học Triết học, tự nhiện nhớ hồi học Triết Phương Đông tại Đại học. Hồi đó cô giáo dậy Triết thật hay, hỏi cô tên gì? cô bảo tôi đẻ rơi ở ngoài hiên nên bố mẹ đặt tên là Hiên

. Nhân tiện lại nói chuyện ngày xưa

. Từ thời phong kiến đến nay, người Quân tử trong xã hội luôn được coi trọng. Tuy nhiên qua thời gian, người quân tử đã thay đổi cả về chất và lượng.
Ngày xưa theo quan niệm của Khổng Tử, người quân tử là:1. 5 đức tính của người quân tử:- Nhân: người với người đối xử với nhau trên cơ sở tình thương yêu.
Tình thương yêu được cụ thể hóa bằng những nguyên tắc sau:
- Cái gì bản thân mình không muốn hoặc người không muốn thì không làm
cho người. Cái gì người muốn thì tích tụ lại cho người.
- Mình muốn đứng vững thì làm cho người khác đứng vững; mình muốn
thành đạt thì giúp đỡ cho người khác thành đạt.
- Lễ: theo quan điểm của nho giáo, Lễ bao gồm việc thờ cúng, lễ bái thánh thần, trời Phật và cả
những quy định có tính chất pháp luật, những phong tục, tập quán và kỷ
luật tinh thần của cá nhân.
- Nghĩa: chỉ làm và nên làm những việc nhằm duy trì đạo lý, lẽ phải.
- Trí: tri thức để suy xét, hành động. Một trong những điểm quan trọng
của Trí là phải nắm được
mệnh trời.
- Tín: việc làm nhất quán với lời nói, giữ lời "nhất ngôn kí xuất, tứ
mã nan truy"
2. 9 tiêu chuẩn của người quân tử:- Con mắt tinh anh để nhìn rõ vạn vật.
- Thính giác tinh tường để nghe rõ vạn vật.
- Sắc mặt luôn ôn hòa.
- Tướng mạo luôn được giữ cho khiêm cung (cẩn trọng, cung kính với
người trên; thân ái, hòa đồng với người dưới)
- Lời nói luôn giữ bề trung thực.
- Hành động phải luôn cẩn trọng.
- Có điều nghi hoặc phải luôn hỏi han để làm cho rõ.
- Kiềm chế: khi nóng giận phải nghĩ đến hoạn nạn có thể xảy ra, không
giận
quá mất khôn.
- Thấy lợi phải luôn nghĩ đến nghĩa, không vì lợi mà quên nghĩa, có
quyền lợi chính đáng phải biết nghĩ đến người khác (lộc bất tận hưởng).
3. 8 bậc thang hành động của người quân tử- Cách vật: luôn tiếp xúc, nghiên cứu kỹ sự vật, sự việc để nhận rõ
thực chất, phải trái.
- Trí tri: luôn ngẫm nghĩ để thấu hiểu điều mình đã nhận thức được.
- Thành ý: luôn chân thật, không dối người và cũng không dối mình.
- Chính tâm: luôn suy nghĩ, hành động ngay thẳng, chính trực và làm
chủ bản thân mình.
- Tu thân: luôn nghiêm khắc với bản thân mình, sửa chữa những thiếu
sót, không bảo thủ để nhận rõ sai sót nhằm hoàn thiện bản thân.
- Tề gia: làm cho gia đình mình tốt đẹp, tề chỉnh, có nề nếp, gia
phong.
- Trị quốc: lo toan việc nước, cai trị đất nước cho có kỷ cương, phép
nước.
- Bình thiên hạ: khiến cho thiên hạ thái bình, lòng người quy thuận.
Theo quan điểm của Việt Nam mà ngày xưa các cụ vẫn gọi là Giao Chỉ so với Nho Giáo như sau:- Trung: Là trung với vua, với nước,...
- Hiếu: Là hiếu với cha mẹ, có cha mẹ mới có mình....
- Để: Là làm sao để sống với anh chị em trong một nhà hòa thuận, có
trên có dưới...
- Nghĩa: Là sống với bạn bè, với người xung quanh mình phài có nghĩa
có tình...
- Tu thân: Như trên
- Tề gia: Như trên
- Trị quốc: Như trên
- Bình thiên hạ: Như trên
Qua thời gian và đúc kết của các cụ. Đến bây giờ, với thời đại mới, người quân tử đã được hiểu theo nghĩa khác rất nhiều. Bằng chứng là:
- Các cụ ta có câu: Quân tử 10 năm trả thù chưa muộn. Điều đó có nghĩa là 1 trong nhưng đức tính của người quân tử là
Nhớ lâu thù dai- Theo các cụ kể lại: Ngày xưa, Khổng Tử có 1 người học trò giỏi tên là Tử Cống. Một hôm, Tử Cống có nhiệm vụ hộ tống thầy lên đỉnh núi nhậu với bạn, trên đường lên núi 2 thầy trò gặp 1 con hổ rất hung dữ. Mới đầu Tử Cống định chạy thoát thân nhưng rồi lại nghĩ mình chạy thì ai cứu thầy đây, thời này Võ Tòng hay Lý Quỳ đã có đâu, mình phải cứu thầy. Nghĩ sao làm vậy, Tử Cống lao vào con hổ túm chặt đuôi nó đấm tới tấp vào mông con hổ. Con hổ thầm nghĩ, thằng này liều thật mà mình mất bao công sức mới giảm được vòng ba xuống 90 để tham gia thi "Thiên hạ đệ nhất Hổ". Giờ nó cứ đấm thế mình sưng lên thì chết, thế là hổ bỏ chay. Tử Cổng rất tự hào và hãnh diện khi mình đã đuổi được hổ cứu thầy. Khi lên đến đỉnh núi mà vẫn không thấy thầy khen và thưởng gì mình, Tử Cống đành phải hỏi ý thầy với hy vọng kiếm được chút đỉnh uống rượu:
+ Thưa thầy, theo đạo của thầy, con người đánh hổ thế nào?
+ Hèm (thằng này định xin đểu mình đây, phải cho nó chết), người quân tử khi đánh hổ sẽ đánh thẳng vào mặt hổ, còn kẻ tiểu nhân nhé cứ nhè mông hổ mà đánh

.
Nghe xong, Tử Cống chết lặng người. Hóa ra mình cứu thầy lại là kẻ tiểu nhân. Tử Cống cay lắm nhưng không biết làm gì. Đành ngậm đắng nuốt cay hầu rượu thầy và hầu một số thứ khác (mất toi bánh lifeboy




). Sau 7x7 49 ngày say xỉn, hưởng thụ mọi thứ của trần gian, cuối cùng Khổng Tử cũng xuống núi. Tử Cống thầm nghĩ đây là cơ hội trời cho để mình báo thù. Thế là dắt theo con dao vào người đưa thầy xuống núi. Đến lưng chừng núi, Tử Cống hỏi thầy:
+ Thưa thầy, theo đạo của thầy, người quân tử giết người như thế nào? (mày mà trả lời như trước tao đâm vào mặt mày


).
+ Hèm (mày định chơi tao à, không dễ đâu), kẻ tiểu nhân giết người bằng dao kiếm, còn người quân tử giết người bằng miệng lưỡi







.
Tử Cống cứng họng luôn.
Từ đó ta có thể nhận thấy người quân tử phải là
người xảo quyệt, gặp đối thủ yếu hơn mình (con hổ) thì phải đấm vào mặt nó, còn khi gặp người hơn mình (con người) thì phải lựa lời mà chém gió nó (sau này Khổng Minh áp dụng rất tốt, chửi chết Vương Lãng).
- Các cụ lại có câu: Quân tử đấu khẩu không đấu sức, điều đó thể hiện người quân tử phải
mồm mép, điêu ngoa. Biết không đánh được nó thì phải chửi chết nó (hoặc thoáng ra thì cắn cũng được), cái này thì không gì hơn anh Khổng Minh và Miketyson.
- Người ta thường ví người quân tử như cây trúc (trúc quân tử) để thể hiện tính ngay thẳng của người quân tử, dù sao vẫn mọc thẳng. Tuy nhiên đó chỉ là khi không có gió, cả đời tôi chưa bao giờ thấy cây trúc bị bật gốc trước mưa to gió lớn, mặc dù cây xà cừ to cũng bị bật gốc. Lý do vì sao? Đơn giản, cây trúc gió chiều nào nghiêng chiều đấy, biết thuận theo chiều gió để tồn tại. Đó chính là đức tính của người quân tử.
Gió chiều nào nghiêng chiều đấy.- Người xưa có câu: "Người không vì mình trời chu đất diệt". Mà người quân tử cũng là người, từ đó có thể thấy người quân tử là người
ích kỷ, vụ lợi, sẵn sàng vì bản thân mà đạp lên người khác.- Người quân tử từ trước đến nay luôn đề cao lẽ phải, sống không hổ thẹn với lương tâm mình. Sống tôn thờ chữ
phải. Đồng thời, sống phải
thật với lòng mình, không lừa lọc, gian dối. Mặt khác sống trên đời phải biết nhẫn nhịn, lùi 1 bước sóng yên biển lặng, biết lúc tiến lúc lui. Phải biết đặt chữ
Nhẫn lên hàng đầu. Chỉ các đức tính trên thôi chưa đủ, người quân tử còn phải biết sống và hành động theo cái tâm của mình, không làm những điều trái với luân thường đạo lý. Phải có
tâm. Tóm lại, người quân tử sống trên đời tôn thờ 4 chữ:
Phải thật nhẫn tâm.
Qua đó, người quân tử thời nay là gì? Đó là:
Nhớ lâu thù dai, xảo quyệt, mồm mép điêu ngoa, ích kỷ, vụ lợi, gió chiều nào nghiêng chiều đó và phải thật nhẫn tâm.Vậy tội gì không làm người quân tử nhỉ? Làm kẻ tiểu nhân làm gì. Tôi là người quân tử








.