<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[☆ø¤º╗Ruby╚º¤ø☆]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono]]></link>
        <description><![CDATA[♥___☆I&#39;m RUBY_ ☆, Vietnam
______♥_____♥____♥____♥__♥♥♥____ ___♥♥_♥______(¯`°*-:RUBY:-*°´¯)♥__♥______♥____]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2011/10/04 18:06:16</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Thế giới người ta sống]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7960]]></link>
            <description><![CDATA[Thế giới người ta sống thật rộng lớn và luôn biến động từng ngày...


Mỗi ngày trôi đi là một ngày chúng ta chứng kiến những
 việc khác nhau xảy ra với mỗi người, có thể là tôi, là bạn hoặc bất cứ 
ai đang tồn tại trong thế giới này. Chúng ta sinh ra, lớn lên, trưởng 
thành trong những hoàn cảnh khác nhau. Có cuộc sống, nghề nghiệp và đôi 
khi nhận thức cũng khác nhau. Và điều đó làm nên thế giới này.
Có một ngày, bạn chợt nhận ra bạn đang rất buồn và 
thất vọng khi mọi thứ không như mong muốn cho dù bạn đã cố gắng hết 
mình. Nhưng hãy cứ vui lên bởi thế giới này còn quá nhiều điều cần đến 
ta và ta có thể làm tốt nó.

Bạn thấy cô đơn khi bên cạnh không còn ai chia sẻ, bạn
 thấy nghi ngờ vì chẳng còn tin vào bất kỳ ai nhưng hãy cứ thử một lần 
mở lòng sẻ chia với ai đó. Một lần nghe ai đó tâm sự, bạn sẽ thấy rằng 
cuộc sống vẫn còn những điều để ta tin tưởng, để ta yêu thương.
Bạn thấy nhàm chán khi ngày qua ngày chỉ diễn ra như 
một bộ phim chiếu lại. Nhưng thay vì than vãn, bạn có thể tự mình tìm ra
 những điều thú vị ngay từ chi tiết nhỏ bé, khám phá ra nhiều cái hay, 
cái mới để &quot;bộ phim&quot; của chính ta càng thêm sinh động mỗi ngày.
Bạn tự ti khi thấy mình không xinh, không nổi bật, 
không giỏi giang... nhưng cũng đừng vì thế mà thất vọng bởi chúng ta có 
thể &quot;toả sáng&quot; từ những điều bình dị nhất. Bạn không đẹp nhưng bạn thật 
duyên dáng, đáng yêu và bạn là một người biết chia sẻ...
Có vô vàn lý do khiến tôi và bạn thấy thế giới này đôi
 khi sắp đến ngày tận thế nhưng thế giới chúng ta đang sống vẫn diễn ra 
mỗi ngày và ta đón nhận điều đó ra sao là do chính cách nhìn của mỗi 
chúng ta.
Vì cuộc sống là không chờ đợi nên tôi, bạn và tất cả 
chúng ta sẽ chẳng có thời gian để ngồi than vãn về những gì đã qua. Thay
 vào đó, chúng ta hãy nhìn thế giới này qua một lăng kính - lăng kính 
màu hồng.p/s: 1 ng` bạn gửi cho By học bài này, nói chung là hay :). Copy lại ^^ Thik nhất cái câu cuối &quot;hãy nhìn thế giới này qua một lăng kính - lăng kính 
màu hồng&quot;]]></description>
            <pubDate>2011/10/04 18:02:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thế giới người ta sống:7960]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mối tình câm xuyên biên giới]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7900]]></link>
            <description><![CDATA[Người dân thị xã Ngã Bảy (Hậu Giang) vẫn nhắc nhau câu 
chuyện tình đẹp như mơ trong thời hiện đại giữa Hồ Thụy Ngọc Trân, 23 
tuổi, ngụ tại thị xã và chàng trai người Pháp tên Philippe, 26 tuổi. 
Trâm lúc lọt lòng đã gặp bất hạnh còn Philippe chịu 
buồn đau không kém. Tạo hóa như trêu người, ban cho họ vóc dáng dễ nhìn 
nhưng lại tước đi tiếng cười, giọng nói.
Câu chuyện tình yêu nảy nở từ ngày Ngọc Trân lên học 
nghề ở thành phố Cần Thơ. Cô gái có đôi mắt buồn hay lướt web chat cùng 
những người bạn có cùng cảnh ngộ trong và ngoài nước. Rồi ngẫu nhiên 
Trân và Philippe quen nhau. Ban đầu chỉ là quan hệ giao sơ, dăm ba câu 
chào, vài lời hỏi thăm chúc tụng. Dần dà Trân phát hiện chàng trai ngụ 
tại thành phố Mans, phía tây nước Pháp có những điểm tương đồng về lối 
sống, cách nghĩ. Ngược lại Philippe cũng bắt đầu thấy nhớ nhung mỗi khi 
lên mạng không gặp Trân.




Ảnh do gia đình cung cấp.
Rồi tiếng sét ái tình giáng xuống. Khi Philippe ngỏ 
lời yêu Trân đã e ấp gật đầu. Tình yêu tiếp thêm sức mạnh, tháng 
10/2008, Philippe bắt đầu hành trình về Ngã Bảy theo sơ đồ mà Trân chỉ 
vẽ. 
Chàng trai chưa đi hết mảnh đất nơi mình trú ngụ đã 
bôn ba qua bao dặm đường xa xôi tìm được tới nhà Trân. Người thân của cô
 vừa xúc động lẫn lo toan. Họ không biết Philipe là người thế nào mà từ 
phương xa tới cầu hôn con gái, liệu chàng trai ngoại quốc này có giả câm
 lừa gạt Trân. Nếu hoài nghi cự tuyệt chỉ sợ làm tan vỡ một tình yêu 
tuyệt đẹp, còn nếu chấp nhận sau đám cưới Trân phải theo chồng thì bên 
đó Trân sẽ sống và làm dâu như thế nào khi bản thân cô không thể nói. 
Philippe ở chơi 3 tuần, đôi trẻ quấn quýt rong chơi 
trên dòng Ngã Bảy, và thời gian cũng giúp gia đình cô gái nhận diện rõ 
hơn tính cách Philippe. Tháng 6/2009, Philippe lại bay qua Việt Nam đưa 
Trân ra Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội làm thủ tục đăng ký kết hôn. Ngày 
20/7/2009 lễ cưới diễn ra trong theo đúng phong tục Việt Nam. Đấy là một
 đám cưới kỳ lạ, cô dâu và chủ rễ chỉ nhìn nhau cười, gật đầu mấp máy 
môi cười tươi chào quan khách. Ban đầu thực khách thấy chàng rể Tây đi 
từng bàn mời cụng ly bằng cách ra dấu họ tưởng anh không nói được tiếng 
Việt. Rồi khi biết chàng rể bị câm ai cũng bất ngờ. 

Trân theo chồng về nước Pháp xa xôi. Cô đã hòa nhập 
với lối sống mới, phong tục tập quán xứ người. Cô đi làm ở một nơi dành 
cho người khuyết tật mà Philippe giới thiệu. Nơi phương xa cô vẫn hay 
lên mạng chat khoe người thân về tổ ấm của mình. Trân đang chuẩn bị làm 
mẹ, đang bận rộn với công việc, đang hạnh phúc với người chồng đồng cảnh
 ngộ. Câu chuyện tình của họ vẫn đẹp mãi như dòng sông Ngã Bảy chảy miệt
 mài tuôn về 7 ngã ra biển khơi…]]></description>
            <pubDate>2011/01/16 14:21:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mối tình câm xuyên biên giới:7900]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình đẹp như cổ tích của cô gái khuyết tật]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7899]]></link>
            <description><![CDATA[Câu
chuyện của Trân và Philippe - hai người bạn bị câm điếc - có thật và đẹp giống
như cổ tích.

Hồ
Thúy Huyền Trân là cô gái Việt Nam 22 tuổi, cô thật đẹp với mái tóc đen dài và
đôi mắt hiền dịu. Cô sống cùng cha mẹ tại thị xã Ngã Bảy (Phụng Hiệp), cách
phía Nam Cần Thơ 30km. Cô quyến rũ, duyên dáng, thông minh nhưng lại bị tật
nguyền bẩm sinh: Cô bị câm điếc từ khi mới lọt lòng mẹ.

Cuộc
sống của cô không hề bất hạnh bởi cha mẹ luôn dành cho cô tất cả tình yêu
thương mà cô cần. Trân hạnh phúc, nhưng cô lại cảm thấy cô đơn về mặt tình cảm.
Cô mơ ước gặp được chàng hoàng tử quyến rũ, người sẽ mang lại một niềm hy vọng
mới cho cuộc sống của cô. Trái tim cô đơn của cô tìm kiếm một con tim khác để
yêu thương.

&nbsp;Webcam
tình yêu&nbsp;

Giống
như nhiều thiếu nữ ở tuổi cô, Trân thường dùng Internet để giải trí. Một lần,
khi truy cập mạng cô phát hiện ra một địa chỉ dành cho những người câm điếc
trên thế giới. Cô vào địa chỉ ấy để tìm một thanh niên cùng độ tuổi với mình,
với mong muốn được làm quen và có một người bạn tốt để có thể trò chuyện với
nhau qua webcam.

Trong
khi tìm kiếm, cô gặp một chàng trai người Pháp cũng bị câm điếc giống mình,
chàng trai này sống cách cô hơn 10.000 km. Anh tên là Philippe. Anh là người
Pháp và hiện đang sống tại thành phố Mans, phía Tây nước Pháp. 26 tuổi và vẫn
còn độc thân, anh là nhân viên trông coi cửa hàng trong một trung tâm thương
mại.

Philippe
rất ngạc nhiên và hạnh phúc khi được gặp cô gái Việt Nam này qua mạng, một cô
gái rất khác so với phụ nữ Pháp. Ban đầu giữa hai người là mối quan hệ bạn bè
xã giao, họ trò chuyện cùng nhau qua webcam trong nhiều tuần liền. 

Vì
không thể nói như đa số mọi người nên họ dùng ngôn ngữ dấu hiệu, tức là trò
chuyện thông qua các cử chỉ của bàn tay. Cùng với thời gian, mối quan hệ giữa
Trân và Philippe tiến triển, mối quen biết sơ sơ biến thành tình bạn, rồi tình
bạn trở thành tình yêu...

Một
ngày, Trân cho mẹ cô hay rằng cô đã gặp một chàng trai qua Internet. Cô phải
thuyết phục bà mẹ rằng anh chàng Philippe này có tình cảm sâu nặng với mình.
Trân giải thích cho cha mẹ rằng cô muốn thật sự gặp chàng tình nhân yêu quý
này, người cũng bị câm điếc giống cô nhưng sống ở nửa kia của Trái đất, ở một
nơi rất xa - tại nước Pháp.

Đối
với hai bạn trẻ, máy tính và khung màn hình nhỏ bé không đủ để thỏa mãn mong
muốn hiểu nhau của họ. Họ muốn bước qua thế giới ảo, tuy thật tiện dụng nhưng
chỉ là nhân tạo để tới với thế giới thực nơi mọi thứ thật hơn.



Chàng
trai khuyết tật một mình đến Việt Nam

Philippe
bắt đầu để dành tiền và mua một vé máy bay từ Paris tới TP.HCM. Anh lên đường
chỉ có một mình dù bị tật nguyền, anh tự xoay xở và tới sân bay Tân Sơn Nhất
vào tháng 10/2008. Trân cùng cha mẹ tới đón anh. Philippe qua khu vực kiểm soát
hải quan rồi tiếp tục bước qua cánh cửa cuối cùng của sảnh đến sân bay, và anh
nhận ra Trân ngay giữa đám đông chen chúc.

Cả
hai cùng bật khóc, như hai vì sao lạc nhau tìm lại được nhau vào buổi bình
minh, họ nhẹ nhàng ôm lấy nhau, siết chặt vòng tay. Đây là lần đầu tiên họ thực
sự gặp nhau, bên ngoài màn hình máy tính của họ!

Sau
12 tháng chờ đợi và hy vọng, sau một thời gian dài đến vậy, giấc mơ đã trở
thành hiện thực. Cuối cùng hai người bạn trẻ đã có thể gặp mặt nhau. Họ đã yêu
nhau qua màn hình máy tính. Giờ đây trong đời thực, họ không hề thất vọng, họ
vẫn luôn yêu nhau nhường ấy. Chẳng hề có điều bất ngờ ngoài ý muốn nào đối với
anh cũng như với cô.

Suốt
một tuần, Trân cùng Philippe dạo chơi trên chiếc xe máy của cô. Mỗi ngày lại là
một niềm đắm say đối với đôi tình nhân trẻ chỉ giao tiếp bằng tay. Nếu không
biết thứ ngôn ngữ đặc biệt dành cho những người bị câm điếc này bạn sẽ không
thể hiểu được họ.

Sau
một thời gian suy nghĩ, Philippe và Trân báo tin họ đồng ý cưới vào năm 2009.
Sau một tuần hạnh phúc bên nhau, giờ chia tay đã đến. Philippe trở về Pháp để
lại Trân rưng rưng nước mắt tại sân bay. 

Những
thủ tục hành chính và pháp lý cho đám cưới bắt đầu được thực hiện vào mùa đông
năm 2008. Một cô gái Việt Nam cưới một chàng trai Pháp là chuyện hoàn toàn có
thể nhưng cần phải có thời gian để tập hợp tất cả những giấy tờ cần thiết theo
quy định của hai Chính phủ. Tới tháng 7/2009 họ mới có thể làm đám cưới.

&nbsp;Đám
cưới dưới mưa, đám cưới hạnh phúc

Có
một câu ngạn ngữ Pháp nói rằng, nếu trời mưa vào ngày hôn lễ, cô dâu chú rể sẽ
được hạnh phúc. Ngày 20/7/2009, tại Cần Thơ, trời mưa rất to, nước như trút
xuống từ bầu trời phủ kín mây. Bầu trời toàn một màu xám xịt chỉ trừ trong trái
tim đôi vợ chồng trẻ, họ mặc quần áo cổ truyền của người Việt Nam với màu sắc
rực rỡ: Màu xanh lam cho chú rể còn màu vàng cho cô dâu.

Từ
Cần Thơ tới nhà cô dâu mất nửa tiếng đi ôtô. Những thành viên trong gia đình
chú rể đã tới thị xã Ngã Bảy. Họ mang tới nhiều đồ lễ trên những chiếc mâm trang
trí sặc sỡ, theo đúng truyền thống Việt Nam. Trên ngưỡng cửa gia đình, cô dâu
xinh tươi trong chiếc áo dài vàng được cha mẹ, người thân vây quanh và hơn 500
khách mời đã tới chật kín phòng ăn lớn nơi sẽ diễn ra bữa tiệc cưới.

Sau
khi đã đứng suốt để chờ đợi, họ chào đón chú rể, theo đúng nghi lễ xa xưa của
người Việt Nam. Mọi phong tục đều được tuân thủ. Gia đình chú rể trao những mâm
lễ vật cho các thành viên gia đình cô dâu. 

Lễ
cưới cũng diễn ra theo truyền thống của Việt Nam: Thắp hương trước bàn thờ tổ
tiên gia đình cô dâu, lễ vật, hai gia đình có vài lời, trao nhẫn cưới, rồi đến
thời điểm xúc động của đám cưới. Sau đó, Trân và Philippe mời mỗi khách dự đám
cưới một ly &quot;vodka Hà Nội&quot; nhỏ.

Bên
ngoài nhà hàng, mưa tiếp tục rơi, mưa to tới mức một tấm bạt che đầy nước đã đổ
sụp xuống... Nó khiến mọi người sợ hãi chứ không gây thiệt hại gì. Trời mưa
nhưng Mặt Trời thì lại nằm trong tim tất cả mọi người vào ngày hôm ấy. Đôi vợ
chồng trẻ nhìn nhau và họ ra dấu bằng tay: yêu nhau mãi mãi!]]></description>
            <pubDate>2011/01/06 17:15:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình đẹp như cổ tích của cô gái khuyết tật:7899]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Phát hiện vui nhân dịp World Cup]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7763]]></link>
            <description><![CDATA[
Ý tưởng của người viết bài này có khi bất ngờ đọc một
bài báo viết cách gọi biệt danh của đội Đức bấy lâu &quot;cỗ xe tăng&quot; hóa ra
không 1 người Đức nào biết.
Chủ tịch câu lạc bộ Frankfurt khi sang Việt Nam tháng
5 vừa qua (có trận giao hữu giữa tuyển VN và Frankfurt) đã vô cùng bất
ngờ khi Đức có biệt danh này. Ông đã nói rằng &quot;có lẽ chỉ Việt Nam gọi
Đức như vậy&quot;. Vậy biệt danh của Đức được sử dụng bấy lâu hóa ra lại chỉ
có Việt Nam quen gọi. Biệt danh thật sự của Đức là &quot;Mannschaft&quot; - đội
bóng, ám chỉ tinh thần đoàn kết của ĐứcĐiều này buộc mình phải suy nghĩ phải chăng các đội bóng khác cũng bị xuyên tạc như vậy.Và 1 sự thật dường như đang được phơi bày. Chúng ta bắt đầu từ Brazil và Argentina.Hai
biệt danh mà chúng ta quen gọi &quot;vũ công samba&quot; và &quot;vũ công tango&quot; nếu
bạn thử tìm trên google &quot;samba&quot; và &quot;Brazil national football team&quot; thì
hóa ra 2 từ này không liên quan đến nhau. Điểm chung duy nhất là chúng
cùng đặc trưng cho Brazil. Các nhà báo nước ngoài khi nói đến Brazil
cũng không dùng từ &quot;vũ công samba&quot;. Điều tương tự xảy ra với Argentina
và &quot;tango&quot;. 
Hai biệt danh chính thức (official) của 2 đội này là
Brazil- Selecao (Selection- Sự lựa chọn (Của chúa trời) ) và Argentina
- Argentina (La Albiceleste (White and Sky blue) - bầu trời trắng xanh.Và
biệt danh chính thức của Tây Ban Nha là 2 biệt danh La Roja (The Red
One)- một màu đỏ và La Furia Roja (The Red Fury)- sự dữ dội màu đỏ chứ
không phải &quot;các chú bò tót&quot; nào ở đây cả.Với 3 đội này, chúng
ta hoàn toàn có thể thông cảm cho những chuyên gia sáng tạo của bóng đá
Việt Nam. Vì họ đang dùng văn hóa của nước đó làm biệt danh cho đội
bóng.
Tuy nhiên, với các nước này, mỗi đội bóng cũng đã là
văn hóa riêng biệt. Nếu bạn search trên wikipedia, hãy gõ tên mỗi nước
vừa kể trên, ngay dưới tên nước sẽ là &quot;.... national football team&quot;; có
nghĩa những nước đó lấy bóng đá làm tự hào, và không nên lầm lẫn những
nền văn hóa khác với bóng đá vì đơn giản bóng đá đã là một nền văn hóa.Nhưng cũng có trong đó những sáng tạo riêng biệt của Việt Nam.Pháp
hay được người Việt gọi là những &quot;chú gà trống Gô-loa&quot;. Biệt danh thực
sự của Pháp là &quot;The Blues&quot; hay Les Tricolores (&quot;The Tri-colors&quot;). Biệt
danh &quot;gà trống&quot; này có lẽ được người Việt áp chảo cho đội Pháp từ sau
France 98 khi người Pháp lấy &quot;gà trống Gô loa&quot; làm biểu tượng cho WC
năm đó. Đội bóng đá Pháp được gọi là gà trống từ France 98 là cách gọi
chỉ của người Việt Nam.&quot;Cơn lốc màu da cam&quot; Hà Lan - biệt danh
này thì những người hâm mộ túc cầu Việt Nam ko xa lạ gì, hóa ra lại là
sự sáng tạo khác của người Việt NamĐội tuyển Hà Lan có rất nhiều
biệt danh như: &quot;Orange&quot; (da cam);&quot;The Flying Dutchmen&quot; -Những người Hà
Lan bay&quot;; &quot;Orange Alert - Sự nguy hiểm da cam&quot;. &quot;Clockwork Orange&quot; (Bộ
máy da cam - đây mới là cái tên chính thức dành cho Hà Lan từ khi Hà
Lan khai sáng lối bóng đá tổng lực WC 1974 ... chứ không phải cơn lốc).
Vậy là biệt hiệu này không phải do văn hóa mà đơn thuần là của những
&quot;chuyên gia bóng đá&quot; Việt Nam.Vậy Việt Nam sáng tạo thế, người
nước ngoài có thích không nếu họ biết. Có lẽ sẽ có 1 số thích, nhưng 1
số thì sẽ không. Điều đó là hoàn toàn có cơ sở khi vị chủ tịch
Frankfurt khi nhắc đến biệt danh &quot;xe tăng&quot; của tuyển Đức sau sự bất ngờ
ban đầu đã nói thẳng &quot;tôi không thích biệt danh này&quot;; &quot;nó gợi sự nặng
nề và cả chiến tranh&quot;. Thế đấy, một biệt danh mà không người Đức nào
biết, rồi ít người thích, chúng ta có nên dùng ra rả không?Chúng
ta nên thông cảm, vì như SEA Games 22, Việt Nam chúng ta lấy biểu tượng
là chú Trâu. Nhưng hãy tưởng tượng nếu Việt Nam đạt tầm thế giới. Có 1
Bình luận viên nào đó nước ngoài nói: &quot;Oh, những chú Trâu Việt Nam đang
ra sân&quot;. Bạn sẽ nghĩ thế nào đây?Tuy nhiên những biệt danh này
cũng khiến cho bóng đá thú vị hơn, các nhà báo viết bài có thể tránh bị
lặp từ khi viết về các đội này. Các biệt danh cũng giúp chúng ta hiểu
hơn về văn hóa các nước này cũng như thể hiện sự sáng tạo của người
Việt NamCó điều nếu bạn xem bóng đá cũng những người nước
ngoài, xin hãy tra wikipedia trước, vì nếu biệt danh của Việt Nam phù
hợp tai của những người đó thì không sao, nhưng nếu trái tai, thì rất
có thể bạn sẽ ...quê một cục.Tác giả: Hoàng Đình Tuyên]]></description>
            <pubDate>2010/07/04 03:07:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Phát hiện vui nhân dịp World Cup:7763]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[&quot;Breakfast&quot; A short film in 3D of a Vietnamese]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7743]]></link>
            <description><![CDATA[Đây là 1 bộ phim hoạt hình 3D ngắn, với nội dung khá thú vị và vui nhộn. By nghĩ việc làm phim hoạt hình 3D tại Việt Nam không phải là không thể nhưng cần khá nhiều đầu tư kinh phí và thời gian.&nbsp;Đó là đề tài tốt nghiệp của 1 người bạn thân của By, mọi người hãy xem qua và để lại 1 vài ý kiến bình luận nhé! :)





Đôi lời từ tác giả:&nbsp;&quot;this short film is my graduation project and also my first 3d project too. I used 3ds Max &amp; Adobe Premiere Pro. It only took 3 months to make the entire clip (from design characters, story to editing...) so there&#39;s a lot of mistakes and also the sound sucks too ^^&#39;. but I hope some ppl like it. thanks to my teacher who helped me a lot!!
please comment my vid =)&quot;
Tạm dịch:
&quot;Bộ phim ngắn này là đề tài tốt nghiệp và cũng là tác phẩm 3D đầu tiên của tôi. Tôi đã sử dụng phần mềm 3Ds MAX và  Adobe Premiere Pro. Tốn khoảng 3 tháng để xây dựng (từ khâu thiết kế nhân vật, chỉnh sửa cốt truyện...), vì thế vẫn còn khá nhiều lỗi. Nhưng tôi hi vọng mọi người sẽ thích nó. Xin gửi lời cám ơn tới giáo viên người đã giúp tôi rất nhiều!!
Tôi rất mong nhân được comment cho video đầu tay =)&quot;]]></description>
            <pubDate>2010/06/30 12:29:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot;Breakfast&quot; A short film in 3D of a Vietnamese:7743]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vượt trên bạo bệnh -  Cánh cửa sự sống]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7715]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Nhi đến bên giường và im lặng nhìn. Lúc ấy Minh
chỉ là một cơ thể suy kiệt với da bọc xương, trọng lượng chưa đến 30kg.
Cả người yếu ớt, chỉ có ánh mắt là tràn đầy cảm xúc.
Nhi cúi xuống nói khẽ khàng: “Hãy cho Nhi chăm sóc
Minh và nghĩ về Minh suốt đời nhé!”. Chàng trai cố ghìm dòng cảm xúc.
Giữa phút tuyệt vọng nhất của cuộc đời, anh đã thấy một cánh cửa niềm
tin...






Niềm hạnh phúc của Minh và Nhi - Ảnh: Kim Tuyến
&gt;&gt; Kỳ 1: “Người anh hùng” của con trai
Tin nhắn trong giờ tuyệt vọng
Đương tuổi 19 với sức vóc khỏe khoắn và đầy khát vọng
tươi đẹp thì chàng trai Huỳnh Thanh Minh dần cảm nhận được sự xuống sức
nhanh chóng của cơ thể: sụt mất 8kg chỉ trong ba tháng. Đầu hè năm
2007, thay vì thi đại học, mẹ đưa đi Minh khám ở Bệnh viện Chấn thương
chỉnh hình và phát hiện Minh bị ung thư xương, mầm bệnh đã di căn! Ngay
cả phổi cũng tổn thương nghiêm trọng.
Tận đáy lòng Minh thất vọng trước sự bất công của số
phận nhưng trước mặt mọi người anh luôn cố tỏ ra vui cười. Nhất là với
mẹ, Minh luôn động viên mỗi khi thấy mẹ ngồi bên mép giường nước mắt
tuôn chảy: “Con sẽ chẳng sao cả đâu mẹ ơi!”. Nói vậy nhưng nước mắt cậu
trôi ngược vào lòng.
Thẳm sâu trong tâm tưởng của Minh là nỗi khát khao
được sống, được đi thi đại học như chúng bạn. Rồi còn tham gia những
trận cầu nảy lửa với bè bạn trên đôi chân lành lặn như trước đây. Chàng
trai 19 tuổi hiểu rằng với bệnh ung thư đã bước sang giai đoạn di căn
thì khả năng sống sót chỉ như ngọn đèn dầu trong cuồng phong bão táp.
Cũng trùng thời điểm Minh đón nhận thông tin về bệnh
tật của mình trong bệnh viện thì cô gái Đỗ Thị Tuyết Nhi đứng ngồi
không yên trong lớp học tại Đại học Bình Dương. Sau mỗi giờ tan lớp Nhi
thưởng rủ mấy bạn cùng học phổ thông đến thăm Minh ở Bệnh viện Chấn
thương chỉnh hình TP. Ngồi mãi bên Minh cùng đám bạn mà Nhi chẳng nói
được gì. Cô im lặng nép mình cạnh mọi người. Chỉ có ánh mắt cô ngấn lên
những dòng lệ và Nhi luôn quay mặt giấu giếm vì sợ sẽ làm thắt lòng
Minh.
Một ngày tháng 8-2007, Minh được đưa về nhà chờ... hậu
sự. Sau rất nhiều buổi đến thăm và chứng kiến những nỗi đớn đau cùng sự
tuyệt vọng của Minh, đêm đó Nhi quyết định thể hiện tình cảm mình bằng
một tin nhắn định mệnh: “Nhi yêu Minh bằng tất cả trái tim, Minh ạ!”.
GIữa giờ phút tuyệt vọng của cuộc đời, tin nhắn khiến Minh tưởng mình
đang bị ảo ảnh chi phối. 
Định thần nhiều lần, Minh vẫn khó tin đó là sự thật.
Nhưng rồi điều kỳ diệu đã là sự thật. Nhưng giờ phút đó lại là một cuộc
giằng xé trong tâm hồn chàng trai bên bờ tuyệt vọng: được gì trong phút
cuối cùng khi mình ra đi sẽ là một dở dang, đau khổ cho người ở lại?
Nhi trong mắt Minh là một cô gái ngoan hiền, tốt bụng và đầy ắp tình
yêu thương. 
Bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời đã đến, ngoài mọi
tưởng tượng của Minh, Nhi chắc cũng khó mà biết rằng khi khỏe mạnh Minh
từng nhiều lần muốn nói lời thương yêu với cô, nhưng còn giờ này nếu
nhận lời biết đâu sẽ là sự day dứt khôn nguôi?
Tối đó họ nhắn qua lại hơn 20 tin. Đêm thật dài và
thật kỳ diệu. Lần đầu tiên sau bao ngày nằm nghe từng cơn đau trong cơ
thể, Minh bắt đầu cảm nhận một sức sống kỳ lạ dần kéo anh lên trên mọi
cơn đau thể chất.
Tình yêu mở lối
Hiểu những giằng xé của Minh, Nhi chấp nhận sự trì
hoãn của người mình yêu thương. Hơn một năm sau lời tỏ tình ấy, Nhi cứ
luôn chạy như con thoi từ nhà mình ở Bình Dương sang Củ Chi với Minh.
Tất cả bè bạn, người thân của Nhi lúc ấy đều cho là cô đang làm những
điều vô ích. Không ai tin một bệnh nhân đã bị bác sĩ từ chối sau ca
phẫu thuật cắt chân trái và thể trạng yếu đến mức trả về lại có thể
sống được. Thậm chí nếu có sống thì làm sao đem đến cho Nhi hạnh phúc?
Bất chấp tất cả, căn nhà Minh đã dần quen với hình
dáng của cô gái tận Bình Dương này. Lúc thì Nhi tranh thủ làm cơm cho
Minh ăn, khi thì nấu chén chè cho Minh húp, lúc lại tổ chức những bữa
tiệc gặp gỡ bè bạn của Minh. Không còn quá lặng lẽ như những lần đến
bệnh viện thăm Minh, Nhi giờ đây đã huyên thuyên kể cho Minh nghe bao
chuyện.
Từ lúc nào Nhi đã là mắt là tai của Minh để anh nhìn
và cảm nhận thế giới đầy sôi động xung quanh mình. Khao khát được mạnh
khỏe để một ngày tự tin cầm lấy tay Nhi nói rằng mình cũng yêu cô ấy
nhiều lắm cứ tăng lên theo mật độ dày đặc những lần Nhi đến bên Minh.
Mẹ Minh nhận thấy tinh thần con trai ngày càng ổn hơn,
quyết tâm chiến đấu lớn dần một cách kỳ lạ. Minh chủ động gượng dậy
cùng mẹ đi tìm mọi phương cách có thể vượt qua bạo bệnh. Mẹ đưa con đi
khắp nơi, lúc thì qua Cát Lái hốt thuốc nam, khi thì lên Phú Nhuận hốt
thuốc bắc, lúc xuống Bình Dương châm cứu...
Hơn một năm sau lời bày tỏ tình cảm của Nhi, những
thay đổi xảy ra ngoạn mục. Năm 2008, trong thư mời tái khám của Bệnh
viện Chấn thương chỉnh hình TP bác sĩ có ghi chú: “Rất xin lỗi gia đình
nếu bệnh nhân đã qua đời”. Không ngờ việc đó không diễn ra với Minh.
Đến tái khám theo lời mời của bệnh viện, các bác sĩ đều giật mình khi
thấy Minh còn sống. Không những vậy, kết quả khám ngoài sức tưởng
tượng: các dấu vết di căn ở phổi trước đây hoàn toàn biến mất. Phổi
Minh lành lặn trở lại, sức khỏe phục hồi hơn 90%. Điều không tưởng ấy
làm mọi người trong nhà Minh vỡ òa vì hạnh phúc.
“Người mình muốn thông báo kết quả đầu tiên chính là
Nhi. Sức khỏe hồi phục sẽ là hạnh phúc lớn nhất mà Minh muốn dành tặng
Nhi. Bởi chính tình yêu của Nhi đã cho mình sức mạnh tinh thần để kiên
trì đeo bám trong những ngày gian khó nhất đời” - Minh bảo thế. Bây giờ
ngoài dáng đi hơi tập tễnh thì nhìn Minh khó mà biết anh từng đi qua
cơn bạo bệnh.
So với những ngày phẫu thuật, Minh tăng lên 15kg, điềm
tĩnh hơn và người lớn hơn. Minh đã chạy được xe máy, anh lao vào phụ
giúp công việc kinh doanh của gia đình. Minh bắt đầu nghĩ nhiều về
tương lai: “Có lẽ để Nhi đi làm thêm một thời gian, hai đứa sẽ xây một
tổ ấm nhỏ và Minh sẽ hoàn thành những điều mình chưa làm được”.
KIM TUYẾN - MỄ THUẬN@...chỉ khi hoạn nạn mới hiểu được tình yêu chân thành! Chúc M&amp;N thật nhiều hạnh phúc. 2 bạn thật đáng ngưỡng mộ!]]></description>
            <pubDate>2010/06/05 11:44:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vượt trên bạo bệnh -  Cánh cửa sự sống:7715]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Napoleon: Total War - Chinh phạt châu Âu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7494]]></link>
            <description><![CDATA[Empire total war bản quyền giá rẻ
Những thử thách đầu tiên của trò chơi đưa game thủ đến thời kỳ vinh quang nhất của vị vua tài ba của nước Pháp.

Tháng 10/1794, Napoleon khi đó mới được thăng cấp đại
úy đã chỉ huy quân đội vây hãm Toulon, thành phố đang nằm trong tay
quân Anh. Ông đã thành công trong việc chiếm đóng và đánh đuổi quân Anh
ra khỏi nước Pháp. Sau đó 2 năm, với vị trí Tư lệnh đạo quân thứ 4,
Napoleon đã đánh tan quân Italy rồi tiến sát thủ đô Vien của Áo, buộc
nước này phải ký hiệp định đình chiến. 


* Video Napoleon: Total War - Chinh phạt châu Âu



Nhằm đánh bại nước Anh, năm 1798, Napoleon với vai
trò tư lệnh quân Đông chinh, đã nhanh chóng đánh chiếm Ai Cập để ngăn
cản quân Anh tiến sang Ấn Độ. Với 35.000 quân, ông đã đại thắng quân
Mameluk Ai Cập trong trận Kim Tự Tháp nhưng thất bại trong việc đánh
chiếm Pháo đài Akko (hay Acre) của người Thổ, được sự trợ chiến của Hạm
đội Anh do Đô đốc Sydney Smith chỉ huy.
Cuối tháng 8/1799, Napoleon trở về Pháp và tiến hành
cuộc đảo chính ngày 9/11/1799 trở thành chấp chính quan cao nhất của
nước Pháp, với danh vị Đệ nhất Tổng tài (Premier Consul). Năm 1800, ông
thân chinh cầm quân vượt dãy Alps đánh vào Italy. Quân Áo tại Italy bị
Napoléon đánh tan tác tại trận Marengo. Sau những thất bại nặng nề,
liên quân Anh, Áo, Nga phải ký Hòa ước Amiens, công nhận những vùng đất
mà Napoleon chiếm được thuộc về nước Pháp. Anh còn phải trả lại cho
Pháp những thuộc địa bị mất trong thời gian chiến tranh.



Tại nhà thờ Đức Bà Paris ngày 2/12/1804,
Napoleon đã giật chiếc vương miện từ tay Giáo hoàng để tự đội lên đầu
và tự phong thành hoàng đế nước Pháp. Tiếp đó, ngày 26/5/1805, ở nhà
thờ thành phố Milano, ông cũng tự phong làm vua nước Italy và vua xứ
Lombardy.
Năm 1805, Napoleon chuẩn bị quân đội để giải phóng
các cảng của Pháp bị quân Anh chiếm đóng. Tháng 10 cùng năm, từ cảng
Cadix, Toulon và Ronhefort ông ra lệnh cho các chiến hạm nhỏ tấn công
căn cứ của quân Anh ở biển Manche. 



Quân Pháp đã đánh thắng liên minh của Anh ở
Auerstaedt (1806), Eylau và Friedland (1807). Những trận thắng cuối
cùng này đã dẫn tới các thương lượng về hòa bình giữa các phe.Empire total war bản quyền giá rẻ]]></description>
            <pubDate>2010/02/22 00:33:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[Napoleon: Total War - Chinh phạt châu Âu:7494]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người cha lập trang web tìm con gái mất tích_Share with them please!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=7246]]></link>
            <description><![CDATA[
                                                
                                                    Người cha lập trang web tìm con gái mất tích bí ẩn


Trang web nguyenminhchau.com đăng tải thông tin bé
Nguyễn Trường An sinh năm 1990, con anh Nguyễn Minh Châu, mất tích từ
cuối năm 1995. Gia đình bé An đã tìm kiếm từ đó đến nay nhưng vẫn chưa
gặp lại được cô con gái yêu của mình.
Chiều nay trao đổi với VnExpress.net, anh
Châu, ngụ tại ấp Tân Quới, xã Tân Hòa Thành, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền
Giang, vẫn còn ngậm ngùi khi kể lại cái ngày định mệnh cách nay 15 năm.
Ngày 9/11/1996, con gái anh là bé Nguyễn Trường An và
Phan Nguyễn Diễm My, con nuôi của chị ruột anh Châu, rủ nhau đi chơi
trong xóm.

    
        
            
        
        
            Giao diện chính trang  nguyenminhchau.com với ảnh bé Trường An lúc còn nhỏ.
        
    

Đến giờ cơm chiều, anh trai bé An là
Nguyễn Minh Việt thấy hai em chưa về nên đi tìm ở các nhà xung quanh,
mãi không gặp. Tưởng em mình đi chơi các nhà khác trong xóm nên An
không lưu ý lắm. Nhưng trời càng lúc càng tối mà hai bé vẫn chưa về, cả
nhà anh Châu thật sự lo lắng và tủa đi kiếm khắp xóm.
Lúc này bà con lối xóm biết chuyện cũng chia nhau đi
tìm. Có người bảo chắc hai bé bị ma ám dụ ra đồng nên người cầm đèn
pin, kẻ đốt đuốc chạy nhanh ra cánh đồng. Một số người khác nhanh chóng
ra các ao nhà, lặn xuống kênh tìm manh mối.
Anh Dương Thái Thịnh, công an viên xã Tân Hòa Thành
nhớ lại: “Hôm đó, có người còn bảo lúc chiều thấy lờ mờ một người đàn
bà dắt hai đứa bé đi ra khỏi xóm. Lập tức người dân lập nhiều chốt chặn
trên những đoạn đường làng để kiểm soát và ngăn chặn nếu hai bé bị bắt
cóc”.
Cuộc tìm kiếm diễn ra suốt đêm nhưng vẫn không có kết
quả. Sáng hôm sau, anh Châu báo cho công an về việc mất tích của con và
cháu mình. Cả xóm tìm hai bé gái trong 3 ngày tiếp theo nhưng vẫn vô
vọng.
Việc con gái đột ngột  mất tích khiến gia đình anh Châu, nhất là chị Bình, vợ anh suy sụp nặng  nề.
Không thiết đến việc làm ăn, cả hai vợ chồng chia nhau tìm con khắp
nẻo. Anh Châu kể nhiều lúc thấy vợ ngồi khóc nhớ con làm anh càng thêm
đau xót. Thông tin mất con gái đã được anh Châu gửi lên đài truyền hình
HTV9, một số báo tại TP HCM. Công an hình sự và công an điều tra tỉnh
Tiền Giang cũng đã bắt tay vào điều tra.
Gia đình anh Châu cũng đã nhận được nhiều tin báo về
tung tích con gái mình, có khi là ở Bình Phước, lúc thì ở Đà Lạt, thậm
chí còn có nguồn tin báo bé An đang ở Campuchia. Mỗi lần nhận được tin
báo, anh Châu và vợ nhanh chóng lên đường với hy vọng gặp lại con nhưng
sau đó đều là sự thất vọng. Tuy nhiên họ vẫn tiếp tục tìm kiếm cho dù
hy vọng mong manh nhất.
Đến năm 2001, một nỗi bất hạnh khác lại ập xuống nhà
anh Châu. Người con trai duy nhất Nguyễn Minh Việt bị ung thư xương và
mất trong khi đang thi hành nghĩa vụ quân sự.
Đến đầu năm 2010, người cháu ruột của anh Châu là
Trương Hoàng Thái đang làm việc trong ngành CNTT tại TP HCM đã giúp anh
hoàn thành trang web nguyenminhchau.com đăng tải thông tin tìm con, với
hy vọng qua cộng đồng mạng sẽ tìm thấy bé Trường An.
Anh Châu tâm sự: “Mười lăm năm nay vợ chồng tôi không
lúc nào nguôi nhớ con. Kinh tế gia đình hiện nay tuy không bằng ai
nhưng cũng đủ điều kiện nuôi ăn học ba đứa con gái đều là em của bé An.
Vì vậy tôi rất thương con, không biết lúc này nó có được cuộc sống vui
vẻ và đầy đủ hay không. Qua trang web này tôi hy cộng đồng mạng sẽ tìm
thấy bé Trường An&quot;.
Anh Châu cũng đã đăng ký thông tin tìm kiếm lên chương  trình &quot;Như chưa hề có cuộc chia ly&quot; trên kênh VTV1.Vnexpress
                                                
                                                    Nguyễn Minh Châu tìm con gái tên Nguyễn Trường An
                                            
                                            
                                                
                                                    
                                            
                                        
                                    
                                
                                
                                    
Thông tin từ: http://nguyenminhchau.com/
Con tôi sinh năm 1990, bị bắt cóc từ cuối năm 1995. Gia đình tôi tìm
kiếm con tôi bao năm nay cùng với sự giúp đỡ của báo đài nhưng vẫn bặt
vô âm tính. Giờ tôi đành gửi gấm chút hy vọng mong manh qua trang web
này. 

My daughter was born in 1990, she has been
kidnapped since end of 1995. Our family have been finding her up to
know with help of many people, but no result. Now I hope that this
website can help us... 

Chúng tôi vô cùng biết ơn nếu quý vị chia sẻ thông tin này qua             
Please help us share this information with your friends via             

Liên hệ(Sáu Châu) - cha cháu bé:       
Địa chỉ: Tân Hoà Thành - Tân Phước(Châu Thành cũ) - Tiền Giang - Việt Nam       
Cha: 0903 843 801       
Gia đình: 073 3849035 - 073 3849129       
Anh Vỹ: 0902 994 689       
Chat Yahoo với anh Vỹ ( Trương Hoàng Thái): 

Contact:
Address: Tan Hoa Thanh Ward - Tan Phuoc Dist.- Tien Giang Province - South Vietnam       
Father: (+84) 903843801
Family: (+8473) 3849035 - (+8473) 3849129
Cousin: (+84) 902 994 689 
Chat Yahoo with cousin:        

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn mọi thông tin về con gái chúng tôi!

    
        
            
            
                
                    
                        
                    
                    
                        Hình con gái lúc nhỏ
                    
                    
                        Her photo as a child
                        
                    
                
            
            
        
        
            
            
                
                    
                        
                    
                    
                        Hình chụp với cha mẹ và anh trai
                    
                    
                        Her photo with her parents and brother
                        
                    
                
            
            
        
        
            
            
                
                    
                        
                    
                    
                        Hình chụp với 1 người anh họ
                    
                    
                        Her photo with a cousin]]></description>
            <pubDate>2010/01/23 22:32:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người cha lập trang web tìm con gái mất tích_Share with them please!:7246]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tỏ tình giữa đêm đông với 1.500 ngọn nến]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=6941]]></link>
            <description><![CDATA[Tỏ tình giữa đêm đông với 1.500 ngọn nến
0h ngày 28/12, bất chấp thời tiết giá rét,
chàng trai đến từ ĐH Kiến trúc Hà Nội đã thắp 1.500 cây nến giữa công
viên để bày tỏ tình cảm với bạn gái.
Giữa thời tiết gió rét của Hà Nội, tại
công viên Dịch Vọng Hậu (quận Cầu Giấy), một vòng tròn lớn cùng dòng
chữ &quot;Anh yêu em&quot; được xếp bằng 1.500 cây nến được thắp sáng lung linh.




Vòng tròn lớn với hàng trăm cây nến.
Trong vòng tròn có đường kính hàng chục mét, trước
tiếng reo hò cổ vũ của khá đông bạn trẻ, chàng trai dắt tay bạn gái và
quỳ xuống tỏ tình. Nữ nhân vật chính đến từ Cao đẳng Nội vụ không giấu
được sự bất ngờ và bày tỏ sự đồng ý bằng nụ hôn với chàng trai.
Nam sinh viên đến từ ĐH Kiến trúc Hà Nội cho biết,
cậu đã phải có mặt ở công viên từ lúc 3h chiều hôm trước, tỉ mẩn xếp
hình vòng tròn và dòng chữ &quot;Anh yêu em&quot;. Để tránh gió mạnh thổi tắt
nến, nam sinh này dùng cốc nhựa úp lên mỗi cây nến.




Dòng chữ tỏ tình thắp bằng những ngọn nến lung linh.
Màn tỏ tình thực sự đã làm nhiều người có mặt thán
phục. Huy, ĐH Công nghệ (ĐHQG Hà Nội) trầm trồ: &quot;Mình thực sự ấn tượng
với màn tỏ tình này, bạn trai đó quả thật rất dũng cảm&quot;.
Sau hơn 45 phút, màn tỏ tình kết thúc khi có sự can thiệp của cảnh sát cơ động Hà Nội.]]></description>
            <pubDate>2009/12/29 12:20:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tỏ tình giữa đêm đông với 1.500 ngọn nến:6941]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Process và Thread là gì ?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.360plus.yahoo.com/rubymoon_nono/article?mid=6683]]></link>
            <description><![CDATA[Process và Thread là gì ?

				

				

					 

Định
nghĩa: 

Quá
trình (process) là trạng thái tức thời của một chương trình đang chạy
trên máy tính. Nó bao gồm bộ nhớ cần thiết để chạy chương trình
(không gian địa chỉ của quá trình) và khả năng kiểm soát hiện trạng
của bộ xử lý trong quá trình thực thi chương trình (tiến trình điều
khiển của quá trình). Luồng (thread) tương tự như quá trình nhưng chỉ
bao gồm tiến trình điều khiển. Nhiều luồng sử dụng không gian địa
chỉ của một quá trình. 

Quá
trình và luồng có chung một mục đích: buộc máy tính phải làm nhiều
việc hơn tại một thời điểm. Để làm điều đó, bộ xử lý (hay các bộ
xử lý) phải chuyển đổi một cách trơn tru giữa các tác vụ, điều này
đòi hỏi chương trình ứng dụng phải được thiết kế để chia sẻ tài
nguyên máy tính.
Đó là lý do tại sao lập trình viên cần chia những gì chương trình
phải làm thành quá trình và luồng. 

Mỗi
chương trình chạy trên một máy tính cần ít nhất là một quá trình.
Quá trình đó bao gồm không gian địa chỉ (phần bộ nhớ máy tính mà ở
đó chương trình chạy) và tiến trình điều khiển (cách thức để biết
được phần nào của chương trình đang được bộ xử lý thực thi tại bất
kỳ thời điểm nào). Nói cách khác, quá trình là một vùng làm việc
và cách thức quản lý những gì chương trình đang thực hiện. Khi một
số chương trình chạy cùng một thời điểm, mỗi chương trình sẽ có
không gian địa chỉ và tiến trình điều khiển của riêng nó (xem sơ đồ). 

Để
phục vụ nhiều người dùng, một quá trình có thể cần phải phân
nhánh, hay tạo bản sao của chính nó để tạo ra một quá trình con.
Cũng giống như quá trình mẹ, quá trình con cũng có không gian địa
chỉ và tiến trình điều khiển riêng. Tuy nhiên, thường thì khi quá
trình mẹ chấm dứt, mọi quá trình con mà nó khởi động cũng sẽ tự
động chấm dứt.
Hệ điều hành đa nhiệm như Unix hay Windows thực hiện việc chuyển đổi
qua lại giữa các quá trình, lần lượt phân thời gian sử dụng CPU cho
từng quá trình. Nếu máy tính có nhiều CPU, mỗi quá trình có thể
được gán riêng cho một trong các CPU. 

Điều
này thích hợp với các chương trình đơn giản. Các ứng dụng phức tạp
hiện nay như xử lý văn bản hay bảng tính có thể xem như là nhiều
chương trình khác nhau với yêu cầu chuyển đổi qua lại và giao tiếp
giữa các quá trình liên tục. Đây là một vấn đề vì phải mất thời
gian để chuyển đổi giữa các quá trình. 

CPU
hiện đại có bộ quản lý bộ nhớ (memory management unit – MMU) để ngăn
bất kỳ quá trình nào vi phạm không gian bộ nhớ của quá trình khác.
Chuyển từ một quá trình này sang quá trình khác – được gọi là
chuyển ngữ cảnh – có nghĩa là lập trình lại MMU để chỉ đến không
gian địa chỉ khác cùng với việc lưu và phục hồi thông tin của một
quá trình. Hệ điều hành chịu trách nhiệm quản lý chi tiết của việc
chuyển ngữ cảnh nhưng nó cũng tiêu tốn thời gian của CPU. Do mỗi quá
trình đều được cách ly với những quá trình khác, giao tiếp giữa các
quá trình đòi hỏi phải có những chức năng đặc biệt. Tương tự việc
chuyển ngữ cảnh, truyền thông giữa các quá trình cũng chiếm thời
gian của bộ xử lý. 

Tất
cả thời gian trên sẽ cộng dồn lên khi nhiều chương trình chạy cùng
lúc hay khi có nhiều người dùng mà mỗi người đều yêu cầu chạy nhiều
quá trình cũng lúc. Càng nhiều quá trình chạy thì càng tốn nhiều
thời gian của CPU và hệ điều hành để thực hiện công việc chuyển ngữ
cảnh. 

Nếu
số quá trình đủ nhiều, máy chủ có thể phải dành toàn bộ thời gian
để thực hiện việc chuyển đổi giữa các quá trình mà không thể thực
sự xử lý được công việc nào. 

Phân
Luồng 

Để tránh tình trạng trên, lập trình viên có thể dùng luồng
(thread). Luồng cũng giống một quá trình con, ngoại trừ đặc điểm là
mọi luồng kết hợp với một quá trình nào đó chia sẻ cùng không gian
địa chỉ. 

 

Ví dụ, nếu có nhiều người dùng cùng chương trình,
lập trình viên có thể viết ứng dụng sao cho ứng với mỗi người dùng
sẽ có một luồng mới được tạo ra.
Mỗi luồng có tiến trình kiểm soát riêng nhưng nó lại chia sẻ cùng
không gian địa chỉ và hầu hết dữ liệu với tất cả luồng khác chạy
trong cùng quá trình. Đối với từng người dùng có thể nói rằng
chương trình dường như chỉ chạy cho một mình họ. 

Ưu
điểm là gì? 

Thời gian chuyển đổi giữa các luồng ít hơn hẳn so
với giữa các quá trình vì không cần phải chuyển đổi không gian địa
chỉ. Ngoài ra, vì chúng chia sẻ không gian địa chỉ nên các luồng trong
một quá trình có thể giao tiếp với nhau dễ dàng hơn nhiều. 

Trên máy tính có nhiều bộ xử lý, chương trình dạng
một quá trình đơn chỉ chạy trên một CPU, còn chương trình dạng luồng
có thể chia các luồng cho tất cả các bộ xử lý. Vì thế, nếu bạn
chuyển chương trình dạng luồng sang máy chủ nhiều bộ xử lý thì nó
sẽ chạy nhanh hơn. 

Khuyết
điểm? 

Chương trình dạng luồng khó viết và kiểm lỗi hơn.
Không phải mọi thư viện lập trình đều được thiết kế để dùng với
luồng và không phải mọi ứng dụng cũ đều có thể làm việc tốt với
ứng dụng dạng luồng. Một vài công cụ lập trình cũng làm cho việc
thiết kế và thử nghiệm mã luồng khó khăn hơn. 

Lỗi liên quan đến luồng cũng khó phát hiện hơn. Các
luồng trong một quá trình có thể bị chồng chéo dữ liệu với nhau.
Hệ điều hành có thể hạn chế số luồng thực thi chẳng hạn đọc và
ghi dữ liệu cùng lúc. Việc định thời cho các luồng khác nhau để
tránh xung đột là rất khó khăn. 

Tuy nhiên, khi các ứng dụng dùng chung phức tạp và
máy chủ nhiều bộ xử lý ngày càng phổ biến thì luồng sẽ ngày càng
được dùng nhiều để thực hiện đa xử lý. 

 &nbsp;Computerworld]]></description>
            <pubDate>2009/12/12 11:00:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Process và Thread là gì ?:6683]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu May 24 01:05:19 HKT 2012 -->

