Yahoo! Search
 

Yahoo! 360plus Blog Search

Blog VN đang sắp sửa chuyển đổi sang một nền tảng mới.

Chúng tôi đang trong quá trình chuyển đổi.

Trải nghiệm Blog Yahoo! hoàn toàn mới, bạn có thể chuyển đổi ngay lập tức hoặc dùng thử sản phẩm mới này.

Nhấp vào đây để tìm hiểu thêm các chi tiết về việc chuyển đổi

Chào bạn: Thầy Tân đây. Dần dần chuyển sang Blog này nhé!
Tâm trạng: Vui vẻ

NGƯỜI BÁN LÊ

Đăng ngày: 23:12 21-05-2012
Thái Bá Tân
NGƯỜI BÁN LÊ

1
Ở ngoài chợ ngày nọ,
Có một ông nhà quê
Kiếm được tiền kha khá
Chỉ nhờ vào xe lê.

Lê ông ngon, đúng thế,
Nhưng đắt hơn người ta.
Người khác chỉ đòi một,
Ông thì tham, đòi ba.

Ừ cái chuyện buôn bán,
Đòi bao nhiêu mặc lòng.
Tiếc, có một đạo sĩ
Đứng cạnh, hỏi xin ông

Chỉ một quả nho nhỏ,
Có dập, thối, không sao,
Ông nông dân tiếc của
Không chịu cho quả nào.    

Thấy thế, một người khách,
Mua một quả lê to
Rồi đưa cho đạo sĩ,
Mà không chút so đo.

“Cảm ơn, - đạo sĩ nói, -
Tôi cũng có cái này
Để chiêu đãi các vị.
Vậy xin mời lại đây.”

Nói đoạn, lấy chiếc xẻng
Ông đang vác trên vai,
Đào một chiếc hố nhỏ,
Bẻ quả lê làm hai.

Bỏ hạt lê xuống hố,
Lấp đất xong, và rồi
Mọi người cười khi thấy
Ông tưới bằng nước sôi.

Thế mà ngay lập tức
Một chồi non e dè
Nhú lên, to lên mãi
Cuối cùng thành cây lê.

Cây lê ấy sai quả.
Thật to ngon, thật tươi.
Đạo sĩ hái chúng xuống,
Phân phát cho mọi người.

Ông nhà quê bủn xỉn
Thấy thế cũng chen vào
Xin được một quả lớn,
Nhồm nhoàm ăn, ngon sao.

Chẳng mấy chốc lê hết.
Ông đạo sĩ chặt cây,
Xếp lại thành bó củi,
Vác lên vai đi ngay.

Người bán lê bất chợt
Ngoái lại nhìn - ôi chao:
Cả xe lê đầy ắp
Giờ không còn quả nào!

Giờ ông ta mới hiểu
Ông đạo sĩ thật ra
Đã lấy lê ông bán
Phân phát cho người ta.

Muốn đuổi theo chẳng được.
Đạo sĩ đã mất hơi.
Ông nhà quê tiếc của,
Chỉ còn biết kêu trời.

2
Cần cù và tốt thật,
Nhưng mấy bác nhà quê,
Về khoản tham, bủn xỉn
Cũng vào loại rất ghê.

Câu chuyện này, thí dụ,
Là bài học rất hay
Cho những người như thế.
Tham để rồi trắng tay.

Họ tưởng mình khôn lắm,
Kiểu khôn người nông dân,
Chỉ tư lợi cái nhỏ,
Chỉ nhìn thấy miếng ăn.

Nên cuối cùng họ thiệt,
Chỉ còn biết kêu trời.
Trời xa, nghe đâu thấu,
Và họ thành trò cười.

Nhận xét này, chính xác
Là của Bồ Tùng Linh.
Tôi chỉ việc chép lại.
Một nhận xét thông minh.

Thường kể xong một truyện,
Ông viết thêm vài lời,
Ngắn gọn và thâm thúy,
Gọi là để “bình chơi”.

Hà Nội, 21. 5. 2012

Nguồn trích dẫn (0)

Danh sách bạn bè

Bạn chưa kết nối với ai

Bạn chưa có trang yêu thích nào.

Thống kê

  • Khách hôm qua: 18
  • Tổng số khách: 7765
  • Lượt xem hôm nay: 40
  • Tổng lượt xem: 19965
  • Bài viết: 562
  • Hình ảnh: 15
  • Lời bình : 67
Ảnh riêng

<
2012
>

S M T W T F S
  1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31  

Cập nhật ngày

23:13 21-05-2012

Ai đang online

Bản quyền © 2012 Yahoo! Southeast Asia Pte. Ltd. (Co. Reg. No. 1999700735D). Giữ toàn quyền.


R H
G S
B V

#